Lần đầu tiên hai người chính thức hẹn hò là Hứa Tư Điềm chủ động đề nghị, cô đã xem rất nhiều kinh nghiệm mà các blogger tình cảm chia sẻ trên các phần mềm lớn, nghiêm túc và cẩn thận ghi chép lại những nơi được giới thiệu hoặc những gì được giới thiệu, hết sức chu đáo sắp xếp hành trình cả ngày.
Điều này gần như đúng với mọi cuộc hẹn sau đó.
Cô chủ động và sắp xếp, Lục Minh Bạc hoàn toàn đều sẽ phối hợp.
Hứa Tư Điềm chưa từng thấy qua Lục Minh Bạc yêu đương là dáng vẻ gì, nhưng cô đã thấy qua dáng vẻ theo đuổi người khác của anh.
Cái loại phấn khởi ở sâu trong nội tâm không tự giác biểu hiện ra ngoài và nhiệt tình như thế nào cũng không khống chế được, có lẽ đó là cách anh thật sự thích một người.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Hứa Tư Điềm bảo đảm nghiên cứu của trường, thành tích của cô không tệ, trong lúc học thỉnh thoảng sẽ nhận một ít công việc phiên dịch tiếng Pháp từ thầy hướng dẫn đến làm.
Hợp tác Phù Trầm xem qua rộng rãi, trong xã giao của Lục Minh Bạc không thiếu người tài các quốc gia, thỉnh thoảng khi cần phiên dịch tiếng Anh tiếng Pháp, anh cũng sẽ để lại cơ hội cho Hứa Tư Điềm, đưa theo người bên người.
Cuộc sống của hai người cứ như vậy bình thường trôi qua.
Vào cuối kỳ nghiên cứu, Khương Tân Liên gọi điện thoại tới từ Kim Đường, nói bệnh cũ của Hứa Lương Dung lại tái phát, lúc này nghiêm trọng hơn trước một chút, phỏng chừng phải nằm viện.
Hứa Tư Điềm vội xin nghỉ, không để Lục Minh Bạc đưa về mà tự mua vé về nhà.
Trong phòng bệnh, Hứa Lương Dung cười nhìn về phía con gái cục cưng, hơi thở nói chuyện so với trước kia yếu hơn rất nhiều: “Ba không có chuyện gì lớn, ngược lại quan tâm chuyện tương lai của con, nếu gặp được con trai không tệ, có thể thử làm quen một chút.”
Hứa Tư Điềm và Hứa Lương Dung chưa từng đề cập qua chuyện ở bên nhau với Lục Minh Bạc.
Từ Kim Đường trở lại Bắc Lâm, trong lòng Hứa Tư Điềm có dự định muốn kết hôn.
Hai người ở bên nhau cũng đã nhiều năm, công việc của Lục Minh Bạc rất thuận buồm xuôi gió, tương lai của cô cũng rất tươi sáng, lúc này muốn kết hôn cũng không tính là bốc đồng.
Nhưng mà cô nói bóng nói gió nhiều lần với Lục Minh Bạc, mỗi lần anh trả lời đều vô cùng mơ hồ.
Lúc thì nói chờ sự nghiệp ổn định hơn một chút, thành tích làm tốt hơn một chút, sau khi khánh thành căn phòng tân hôn ven hồ kia lại tới cửa cầu hôn, lúc lại nói nhà cô có nhiều thế hệ học thức, một tên lưu manh như anh mười tám đời cũng không lấy ra được văn bằng ra hồn, ngoại trừ có chút tiền như vậy ra thì không có ưu điểm gì khác, nên cho anh chút thời gian học MBA các loại. Tuy rằng giá trị không cao, nhưng ít nhất ở trước mặt giáo viên chủ nhiệm, cũng có một số thứ có thể lấy ra để báo cáo kết quả công tác, không đến mức khiến ba cô tức chết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-356.html.]
Nhưng trong mắt Hứa Tư Điềm, những thứ này cũng không phải là vấn đề lớn gì.
Hôm đó cô kết thúc công việc phiên dịch, từ tòa nhà Trung tâm Thương mại Thế giới đi ra. Lúc đi qua một cửa hàng áo cưới, cô đứng trước tủ kính thật lâu không thể rời đi.
Sau đó một mình đi vào thử vài lần, cô nhịn không được mua lại.
Sau khi Lục Minh Bạc về nhà nhìn thấy, lại chỉ nói cho anh thêm chút thời gian, những thứ này cũng không nên do một mình cô chuẩn bị.
Nhưng cô không chuẩn bị, có lẽ cả đời này cũng không có cơ hội gì chứ?
Đêm đó Hứa Tư Điềm một mình ôm váy cưới ngồi dưới đất trong phòng thay đồ, im lặng nhớ lại những năm gần đây hai người ở bên nhau.
Cô nhớ tới Lục Minh Bạc trước kia, ngu ngốc ấu trĩ còn lâu mới trưởng thành và thận trọng như hai năm nay, nhưng sau khi trưởng thành và thận trọng, anh dường như cũng không vui vẻ như vậy.
Có lẽ đây là kết quả của việc ở bên cô sao?
Cô không khỏi suy nghĩ, nếu Chu Chi Tình ôm váy cưới chạy đến trước mặt anh, nói muốn kết hôn với anh, có phải anh sẽ cười giống như một kẻ ngốc không có đầu óc, kích động lại nhiệt tình bế cô ta mặc váy cưới trên tay, dáng vẻ quê mùa xoay tròn không?
Nhất định sẽ như vậy.
Cô vẫn biết Lục Minh Bạc thích Chu Chi Tình như thế, chỉ là những năm gần đây, tâm tư cô không muốn thừa nhận và nhớ lại mà thôi.
Mối quan hệ này có lẽ ngay từ đầu đã đi sai đường. Đêm hôm đó, cô không nên làm mái tóc xoăn kia và uống bữa rượu đầu tiên với anh.
Mấy năm sau, lại càng không nên từng bước một sống thành bóng dáng Chu Chi Tình.
Là cô tự làm tự chịu.
Buổi tối hôm đó Lục Minh Bạc muốn xã giao, Hứa Tư Điềm gối lên váy cưới, im lặng muốn rơi nước mắt, nhưng làm thế nào cũng không rơi ra được.
Rất nhiều năm cô không khóc, bởi vì anh từng nói cô khóc rất xấu, cho nên sau đó cô không thích khóc nữa.