Anh Luôn Ở Đây - Chương 354
Cập nhật lúc: 2025-03-11 19:34:15
Lượt xem: 6
Sau khi cô uống say có chút chếnh choáng, trí nhớ cũng không rõ ràng lắm.
Lục Minh Bạc ăn một miếng onsen tamago, dừng nĩa lại, ngước mắt nhìn cô, nghiêm túc nói: “Trước tiên thanh minh, tôi cũng không phải cố ý muốn chiếm hời của cô nên mới thuê một phòng với cô.”
“Tối hôm qua vốn thuê cho cô một phòng giường lớn, kết quả cô say đến mức phát điên nên mở cửa phòng, ra hành lang bên ngoài chạy loạn.” Lục Minh Bạc nói, “Tôi đây có lòng tốt lo cho cô.”
Hứa Tư Điềm bĩu môi: “Ồ…”
“Nếu không tôi sợ không có cách nào ăn nói với ba cô.” Anh bổ sung một câu.
Hứa Tư Điềm kéo khóe môi: “Anh còn rất sợ ba tôi à.”
“Đùa thôi, thầy giáo vụ của trường trung học Kim Đường, trước kia tôi bị thầy ấy phạt chạy vòng không ít.”
Thời gian ăn sáng ngắn ngủi, cuộc trò chuyện giữa hai người thậm chí còn nhiều hơn so với khi là bạn cùng bàn nhiều năm trước đây, còn hơn thế nữa.
Sau khi ăn sáng xong, Lục Minh Bạc thuận đường lái xe đưa cô về trường học.
Mãi cho đến khi trở lại ký túc xá, cả người Hứa Tư Điềm đều choáng váng.
Cô nằm trên giường một lát, không ngừng nhớ lại tất cả những chuyện có thể nhớ được từ tối hôm qua đến sáng nay, càng nghĩ càng nhảy nhót.
Một lát sau xuống giường, đi qua tấm gương dán trên tường ký túc xá, cô dừng bước.
Cô yên lặng nhìn mình trong gương, sau đó lại chuyển tầm mắt sang cái máy uốn tóc mà bạn cùng phòng tùy ý đặt ở trên bàn còn chưa cất vào. Sau khi do dự thời gian rất lâu, cô cầm điện thoại gửi tin nhắn cho bạn cùng phòng:【San Bảo, cậu gửi link cái máy uốn tóc kia của cậu được không? Tớ thấy dùng rất tốt nên cũng muốn mua một cái ~】
Một khoảng thời gian rất dài kế tiếp, Lục Minh Bạc vẫn giống như trước, luôn luôn đến tổ chức, đôi khi một mình đến, đôi khi bên cạnh còn có một đám bạn bè.
Hai người tiếp xúc lâu dần nhiều, thậm chí ngay cả đám bạn bè kia của anh, Hứa Tư Điềm đều quen biết tất cả.
Một tuần trước kỳ nghỉ đông, bạn cùng phòng gửi vào nhóm một link cướp vé tàu cao tốc:【Mau mau mau, mọi người trong nhà giúp một chút đi.】
Đây là kỳ nghỉ đông đầu tiên Hứa Tư Điềm lên đại học, trước đây cô chưa từng rời nhà một mình, lúc trước đến đưa tin cũng là cha mẹ lái xe đưa đi, hoàn toàn không có nhận thức muốn cướp vé trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-354.html.]
Đợi đến khi cô ý thức được điểm này, lúc vội vàng mở phần mềm bán vé ra, vé có thể mua quả nhiên đã sớm bị cướp sạch.
Hứa Tư Điềm chỉ có thể học theo dáng vẻ của bạn cùng phòng, bất đắc dĩ quăng liên kết trợ giúp vào trong các nhóm, còn thuận tiện chia sẻ một cái với bạn bè, dù sao nhiều người thì sức mạnh lớn hơn.
Điều khiến cô không ngờ tới đó là ước chừng hơn nửa tiếng sau, vậy mà Lục Minh Bạc chủ động gửi tin nhắn cho cô.
【Ngày mấy cô phải về Kim Đường?】
Hứa Tư Điềm nhớ lại thời gian thi, gõ chữ đáp anh:【Chắc là thứ năm tuần sau về, sao vậy?】
Lục Minh Bạc:【Vậy thì vừa vặn, tôi cũng lái xe về vào khoảng thời gian đó, về cùng nhau là được, đừng mua vé, Tết nên mua không được đâu.】
Tay Hứa Tư Điềm cầm điện thoại đều phấn khởi đến mức run lên.
Nếu như nhất định phải dùng một ví dụ để hình dung tâm tình của cô khi nhìn thấy tin nhắn kia của Lục Minh Bạc, vậy có lẽ là trong lòng trong nháy mắt nổ lên pháo hoa nhỏ, so với lễ pháo hoa giao thừa Kim Đường còn rực rỡ hơn!
Ngày trở về, Hứa Tư Điềm đặc biệt dậy thật sớm, uốn xoăn tóc, thay váy còn đơn giản trang điểm nhẹ.
Lúc Lục Minh Bạc lái xe đến dưới lầu ký túc xá của cô nhìn thấy người, Hứa Tư Điềm sửng sốt một chút, những lời châm chọc độc mồm độc miệng trong phỏng đoán cũng không đến.
Anh chỉ lạnh nhạt nói một câu: “Lên xe đi.”
Sau đó thay Hứa Tư Điềm đem vali chuyển đến cốp sau.
Trên đường, Lục Minh Bạc nhận điện thoại của một người bạn bên Kim Đường gọi tới, anh lập tức mở loa ngoài, đối phương nói cái gì thì Hứa Tư Điềm cũng có thể nghe thấy.
“Anh Lục, nghe nói anh còn dẫn theo một cô gái từ Bắc Lâm về à? Chờ đến Tết đưa đến cho chúng em mở mang tầm mắt đi.”
Hứa Tư Điềm căng thẳng siết chặt lòng bàn tay, chợt nghe thấy Lục Minh Bạc không chút để ý hừ cười một tiếng: “Các người có bệnh không? Cô cả nhà thầy giáo vụ mà các người cũng dám tùy tiện nói giỡn, Tết trở về mỗi người chạy mười vòng.”
Hứa Tư Điềm: “…”
Mỗi một ngày sau khi trở về Kim Đường, Hứa Tư Điềm sẽ cố ý hay vô tình đi ngang qua gần nhà Lục Minh Bạc, thỉnh thoảng có thể gặp anh rồi chào hỏi, trò chuyện vài câu, nhưng đại đa số thời điểm không gặp được, Lục Minh Bạc hoặc là không thường xuyên ở nhà, hoặc là ở nhà sẽ không luôn lộ diện.
Nhưng Hứa Tư Điềm vẫn như cũ làm không biết mệt, thậm chí cảm thấy chỉ cần từ trước cửa nhà anh đi qua, cho dù không nhìn thấy người, nhưng vừa nghĩ tới có lẽ vài phút trước, anh cũng từng hít thở bầu không khí ở đây, tâm tình sẽ không khỏi nhảy nhót rất nhiều.