Anh Luôn Ở Đây - Chương 353

Cập nhật lúc: 2025-03-11 19:34:04
Lượt xem: 5

Hứa Tư Điềm đã say đến mức nằm sấp trên bàn ngủ say khò khò, hoàn toàn không nghe được Lục Minh Bạc châm chọc.

 

Lục Minh Bạc cười nhạo cô xong, ngửa đầu lại rót nửa chai rượu, đang định tiếp tục thì bên ngoài có một bàn khách đi vào, ra sức gọi nhân viên phục vụ trong tiệm.

 

Cửa hàng này ở gần làng đại học, đại đa số người tới đều là sinh viên. Từ thứ hai đến thứ năm ký túc xá trường học có gác cổng, qua mười giờ rưỡi dường như sẽ không có khách, cho nên ca tối hôm nay chỉ có một mình Hứa Tư Điềm ở đây.

 

Nhưng mà Hứa Tư Điềm lúc này đã say đến bất tỉnh nhân sự, những người khách gọi vài tiếng cũng không thấy có người đáp lại.

 

Tửu lượng Lục Minh Bạc rất tốt, từ nhỏ đến lớn hầu như chưa từng say. Anh nghe thấy tiếng nhìn Hứa Tư Điềm đang nằm trên bàn, sửng sốt vài giây sau, chậm rãi từ vị trí đứng dậy, đi về phía bàn khách đang muốn rời đi: “Ăn chút gì không ạ?”

 

Anh thay Hứa Tư Điềm chào hỏi.

 

Cửa hàng này Lục Minh Bạc thường đến, quy trình gọi món thậm chí còn quen thuộc hơn cả Hứa Tư Điềm vừa mới đến làm thêm vài ngày. Anh cầm trong tay một thực đơn viết tay, hơi cúi đầu đứng bên cạnh bàn ăn, chào hỏi còn ra dáng.

 

Mãi cho đến thời gian đóng cửa cuối cùng, Hứa Tư Điềm cũng không thấy có dấu hiệu tỉnh táo.

 

Lục Minh Bạc đơn giản thu dọn mấy bàn tàn cuộc, mặt không chút thay đổi khiêng con ma men đã ngủ gần hai tiếng kia ra khỏi nhà hàng, cõng đến khách sạn gần đó thuê phòng.

 

Sáng sớm hôm sau, Hứa Tư Điềm tỉnh lại từ trên giường khách sạn, cô bị hoàn cảnh xa lạ xung quanh làm cho hoảng sợ.

 

Khi xoay người nhìn thấy Lục Minh Bạc trên một cái giường khác, thân trên trầ/n truồ/ng nằm sấp ngủ, khiếp sợ đạt tới đỉnh điểm.

 

Hứa Tư Điềm muốn thét chói tai theo bản năng, nhưng lại không kêu được.

 

Một đêm say rượu, cổ họng vô cùng khô rát.

 

Cô sững sờ ôm chăn ngồi ở trên giường một lát, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Lục Minh Bạc còn đang ngủ say. Một lát sau, cô giống như bỗng nhiên nhớ tới cái gì, đột nhiên mở tấm chăn quấn quanh ở trước n.g.ự.c mình lên, cụp mắt tỉ mỉ kiểm tra một lần, thấy quần áo tối qua vẫn còn nguyên vẹn mặc trên người, cô hơi thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà rất nhanh lại rơi vào mất mát khó hiểu nào đó.

 

Chờ đến khi cô ngẩng đầu lên từ chỗ bóng tối bị che kín bởi chăn, Lục Minh Bạc đã tỉnh dậy, nửa người lười biếng dựa vào đầu giường, một tay gối sau đầu, ánh mắt đang nhìn chằm chằm động tĩnh của cô.

 

Không khí nhất thời yên tĩnh, bầu không khí giữa hai người vừa xấu hổ vừa cứng đờ.

 

Nhìn nhau hai giây, mặt Lục Minh Bạc không chút thay đổi dụi dụi mắt, hờ hững nói: “Tôi cũng không làm điều xằng bậy.”

 

Hứa Tư Điềm: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-353.html.]

 

Cô biết rằng mặc dù cô chưa từng làm qua chuyện này, nhưng anh không làm loạn thì cô vẫn có thể cảm giác được.

 

Hứa Tư Điềm bỗng nhiên nhớ tới năm đó lúc họp lớp cấp ba, cô uống say ở KTV, Chu Phù và Trần Kỵ thông báo cho Lục Minh Bạc tới đưa cô về nhà.

 

Đêm đó trên đường đi cũng chỉ có hai người bọn họ, ngoại trừ Lục Minh Bạc sợ cô té ngã trên mặt đất nên mới đưa tay ra đỡ cô ra ngoài, cũng lười chiếm một chút hời giữa nam nữ.

 

Mà hôm nay cũng giống như vậy.

 

Trai đơn gái chiếc đều say khướt, chung sống một phòng.

 

Lại không có chuyện gì khác người xảy ra.

 

Hứa Tư Điềm nhất thời không biết nên cười hay nên khóc.

 

Lục Minh Bạc đưa tay nắm lấy chiếc áo T-shirt tối hôm qua tùy ý vứt ở cuối giường mặc lên người, sau đó xuống giường, bỏ qua Hứa Tư Điềm trước mặt rồi lập tức đi về phía phòng tắm rửa mặt.

 

Động tác của anh rất nhanh, sau khi rửa mặt xong đi ra, đường cong cằm còn có chút bọt nước chưa lau khô theo đó chảy xuống.

 

Đi qua bên giường Hứa Tư Điềm, anh liếc mắt, thuận miệng hỏi: “Cô không tắm à?”

 

“Hả?”

 

“Gọi bữa sáng, cô không rửa mặt thì làm sao ăn?”

 

“A…”

 

Cho đến khi nước lạnh làm ướt khuôn mặt, Hứa Tư Điềm mới bỗng nhiên phản ứng lại là mình và Lục Minh Bạc ở chung một phòng và ngủ một đêm, lát nữa rửa mặt xong đi ra ngoài lại muốn ăn bữa sáng với anh.

 

Sự phát triển này quả thật không thể tưởng tượng nổi, sau khi chỗ ngồi của hai người ở cấp ba bị tách ra, Hứa Tư Điềm sẽ không còn ảo tưởng không thực tế này nữa.

 

Tim cô không nhịn được đập nhanh hơn, cho dù biết Lục Minh Bạc đối với cô không có ý gì.

 

Ra khỏi toilet rồi đến trước bàn ăn nhỏ ngồi đúng giờ, Lục Minh Bạc đã bắt đầu ăn.

 

Hứa Tư Điềm lúc này vô cùng căng thẳng, nói chuyện cũng ấp a ấp úng: “Cái đó… đêm qua làm sao…”

Loading...