Anh Luôn Ở Đây - Chương 351
Cập nhật lúc: 2025-03-11 11:30:53
Lượt xem: 4
Hứa Tư Điềm trở lại quầy lễ tân như là bỗng nhiên mất hồn, ngây ngốc tựa vào trên quầy ngẩn người, tay bạn cùng phòng lấy ly nước chanh rồi chia hai ly, một ly cho cô, huých khuỷu tay bên hông cô, hỏi: “Sao vậy? Đưa rượu trở về liền bắt đầu ngẩn người thế.”
Hứa Tư Điềm lắc đầu, tiện tay tiếp nhận nước chanh, cắn ống hút mãnh liệt rồi uống một ngụm, chua đến nhíu mày.
Hốc mắt theo đó đỏ lên.
Bạn cùng phòng bối rối, nhìn cô, lại cúi đầu nhìn nước chanh trong tay mình: “Không phải chứ, chua như vậy sao? Lại có thể chua đến mức khóc… Tớ đã cho rất nhiều mật ong mà…”
Nói xong, bạn cùng phòng nếm thử một ngụm, chép chép miệng lại l.i.ế.m liếm môi, vẻ mặt khó hiểu: “Không tệ…?”
Cô ấy nhìn về phía Hứa Tư Điềm, sau khi chú ý tới phương hướng ánh mắt Hứa Tư Điềm tập trung, theo tầm mắt của cô nhìn về phía bàn rượu cách đó không xa.
“Sao vậy? Gặp phải người quen à?” Bạn cùng phòng phản ứng hai giây, mở to mắt, “Không phải là gặp được bạn trai cũ chứ?”
“Hả?” Hứa Tư Điềm hồi lâu mới lấy lại tinh thần, gương mặt nhất thời nóng lên, “Không phải, là bạn học trước kia, không phải bạn trai cũ…”
Không phải bạn trai cũ, thậm chí, ngay cả bạn bè bình thường cũng không tính là…
“Người nào người nào? Anh ấy có đẹp trai không?” Bạn cùng phòng đối với việc này vô cùng tò mò, bởi vì ở chung với Hứa Tư Điềm mấy tháng ngắn ngủi, chưa bao giờ thấy cô tỏ ra hứng thú hay chú ý đến bất cứ chàng trai nào, càng miễn bàn hồn xiêu lạc phách như vậy.
Hứa Tư Điềm cười nhạt lắc đầu: “Vô cùng xấu.”
Bạn cùng phòng: “?”
Bạn cùng phòng không tin, coi như không nghe thấy, giờ này không có bao nhiêu khách, cả đại sảnh cũng chỉ lác đác hai ba bàn người, hai người rảnh rỗi nên không có chuyện gì làm.
“Rốt cuộc là ai, nói cho tớ biết đi… rất xấu… người mặc áo sơ mi hoa đó à?”
Hứa Tư Điềm vẫn lắc đầu như cũ.
Bạn cùng phòng cắn ống hút đoán từng người một, cuối cùng ánh mắt tập trung vào trên người Lục Minh Bạc: “Không phải là người này chứ?”
Hứa Tư Điềm không mở miệng.
“Người này ổn mà? Không xấu như vậy, vóc dáng còn cao.”
Hứa Tư Điềm cười khẽ một tiếng: “Người cao nhất trong số những người lùn.”
Miệng nói và trong lòng không giống nhau.
Thật ra cô cũng cảm thấy Lục Minh Bạc không xấu như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-351.html.]
Lúc trước ở trường học, anh và Trần Kỵ chơi với nhau, tướng mạo của Trần Kỵ lại được trời ưu ái chỉ có thể gặp chứ không cầu được, hơn nữa lớp mười hai, chiều cao chỉ có một mét chín mốt, Lục Minh Bạc cao một mét tám mấy ở một bên vẫn thấp như cũ.
“Anh ấy là bạn học của cậu à?”
“Ừm.”
Bạn cùng phòng mở to mắt.
Hứa Tư Điềm biết cô ấy dường như có lời muốn nói, liền thuận tiện hỏi: “Sao vậy?”
“Cũng không có gì, chỉ là anh ấy thường xuyên đến, tớ làm ca đêm mà, thỉnh thoảng sẽ nhìn thấy anh ấy cho nên có chút ấn tượng.” Bạn cùng phòng hỏi, “Hai người lần đầu tiên gặp nhau à?”
Hứa Tư Điềm: “Ừm.”
“Sao không thấy hai người chào hỏi thế?”
“Anh ấy… không nhận ra tớ.” Hứa Tư Điềm ngượng ngùng cười, “Chúng tớ cũng không quen lắm.”
“Ồ, khó trách.” Bạn cùng phòng gật đầu.
“Sao vậy?” Hứa Tư Điềm rời mắt, cầm di động ngơ ngác.
“Anh ấy rất nổi tiếng ở làng đại học, tên là gì… Lục gì nhỉ? Tớ nghe bạn anh ấy giống người quản lý gọi anh ấy là anh Lục.”
Hứa Tư Điềm: “Ừm.”
Bạn cùng phòng tiếp tục nói: “Chắc cũng học ở trường nào gần đây, nhà anh ấy hình như rất có tiền đúng không?”
Hứa Tư Điềm cúi đầu: “Không rõ lắm.”
“Nghe nói bố anh ta làm việc trên tàu còn có một ít buôn bán trên biển, quyên góp cho một học viện hải dương bên cạnh chúng ta mấy chiếc tàu chở hàng viễn dương để dạy học sử dụng, cho anh ấy một chỗ để học.” Bạn cùng phòng cảm thán, “Nghe nói bạn học của cậu vốn không muốn tới, sau đó lại bỗng nhiên đồng ý, cậu biết vì sao không?”
Hứa Tư Điềm ngơ ngác lắc đầu, đã có một khoảng thời gian rất dài, cô đối với con người Lục Minh Bạc này hoàn toàn không biết gì cả.
“Hình như là bởi vì có một cô gái chưa học xong cấp ba, làm việc ở siêu thị nhỏ của trường bọn họ, ngoại hình rất xinh đẹp, tên là gì… Chu… Chu cái gì ấy?”
“Chu Chi Tình.” Hứa Tư Điềm gần như thốt ra, giọng nói vô cùng chắc chắn.
“À đúng đúng đúng.”
Lời khẳng định của bạn cùng phòng vừa nói ra, ánh mắt Hứa Tư Điềm lập tức ảm đạm một chút.