Anh Luôn Ở Đây - Chương 350

Cập nhật lúc: 2025-03-11 11:30:41
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết/ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khoá toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi kết thúc kỳ thi đại học nhàm chán, hai người bạn học bình thường cũng không quá quen biết, diễn biến thành gặp mặt cũng sẽ không nhìn nhiều một cái, lại càng sẽ không lên tiếng chào hỏi người xa lạ ngay trong lúc lơ đãng.

 

Ước chừng là chịu ảnh hưởng của những bộ phim truyền hình ngôn tình xem khi còn nhỏ, trong lòng Hứa Tư Điềm thủy chung tồn tại chủ nghĩa lãng mạn quấy phá.

 

Vào thời đại mà ngôn ngữ đã không còn hấp dẫn nữa, cô vẫn kiên quyết lựa chọn tiếng Pháp.

 

Nhắc tới cũng buồn cười, lần đầu tiên Lục Minh Bạc nói với cô “Xin chào” chính là dùng “Tiếng Pháp”.

 

Năm ấy đài truyền hình thịnh hành, bao nhiêu khán giả ít khi bước ra khỏi nhà đều bắt đầu hướng tới Provence.

 

Người lớn đắm chìm trong tình yêu lãng mạn, hoặc cảm động, hoặc ngưỡng mộ.

 

Còn đứa nhỏ thì học vài câu tiếng Pháp dở tệ kiểu Trung Quốc, mỗi lần ở trong trường đều một câu “Con lợn ngu ngốc”.

 

“Con lợn ngu ngốc” có nghĩa là “Xin chào” trong tiếng Pháp.

 

Dài hơn một chút thì quá khó học, mọi người dường như chỉ biết nói một câu này.

 

Hứa Tư Điềm và Lục Minh Bạc ngồi cùng bàn nhiều năm như vậy, mà khoảng thời gian đó cũng là lúc anh chủ động nói chuyện với cô thường xuyên nhất.

 

Mỗi ngày bất kể là vừa mới vào phòng học, hay là giữa giờ, tên ngu ngốc này luôn bắt được cô, không ngại phiền toái lặp lại một câu “Xin chào”.

 

Cho dù Hứa Tư Điềm thích anh như vậy, cũng cảm thấy Lục Minh Bạc khi đó quả thật ngu ngốc, ngu ngốc ngút trời, vô cùng trẻ con.

 

Nhưng mà dù vậy, cảm giác thích một người lại là thái quá như vậy.

 

Vừa chê anh ngu ngốc, vừa lúc anh chủ động nói chuyện với mình, cô không khống chế được nhịp tim không chịu thua kém kia.

 

Thành tích của Hứa Tư Điềm xuất sắc, mặc dù không phải liên tiếp xuất sắc, nhưng muốn thi đậu một trường đại học tốt không thành vấn đề.

 

Kỳ nghỉ hè kết thúc kỳ thi tốt nghiệp  cấp ba, cô ôm tiểu thuyết và truyện tranh nằm tự do ở nhà trong hai tháng, cũng chưa từng gặp lại Lục Minh Bạc.

 

Cô không biết Lục Minh Bạc thi tốt nghiệp cấp ba như thế nào, cũng không rõ cuối cùng anh sẽ chọn trường nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-350.html.]

 

Có lẽ là lúc trước đã sớm nhận thức được mình và Lục Minh Bạc có thể thiếu chút duyên phận như vậy, cho nên đối với quỹ đạo cuộc sống tương lai, cô chưa bao giờ ôm bất cứ thứ gì có thể trùng hợp với anh.

 

Cho nên cô từ bỏ tìm hiểu bất cứ tin tức gì có liên quan đến anh.

 

Hứa Tư Điềm chọn trường không bị bất kỳ nhân tố nào khác ảnh hưởng, cha mẹ hiểu lý do và sáng suốt, tôn trọng tất cả lựa chọn của cô. Cô thích Lục Minh Bạc, nhưng cũng không làm được vì anh, từ bỏ các trường đại học hàng đầu, tùy hứng đi theo đến trường dạy nghề Cầu Ái.

 

Sau này nhớ lại, đây có lẽ là quyết định tỉnh táo nhất cũng chính xác nhất mà cô từng làm.

 

Nhưng mà vận mệnh dường như thích khi dễ người như vậy.

 

Khi bạn khao khát sự thương hại và mềm lòng của nó, nó kiêu ngạo khinh thường bạn.

 

Nhưng lại cố tình muốn ở khoảnh khắc bạn bất đắc dĩ lựa chọn buông tha, lại vung tay lên, bố thí cho bạn một ít hy vọng khó hiểu.

 

Lần thứ hai nhìn thấy Lục Minh Bạc là vào cuối tháng mười một.

 

Hứa Tư Điềm bước vào năm nhất, sau hai tháng thích ứng ở trường, cô cùng bạn cùng phòng đại học tìm một công việc bán thời gian cách trường học không xa, vừa học vừa làm.

 

Cũng không phải vì kiếm bao nhiêu tiền, đơn giản là bình thường tiết học khá ít, cô không chịu ngồi yên, tùy ý tìm chút chuyện để làm, cũng coi như trải nghiệm cuộc sống.

 

Kết quả không ngờ vì thế mà trời xui đất khiến gặp phải Lục Minh Bạc một lần nữa.

 

Đêm đó Hứa Tư Điềm làm thêm ở nhà hàng vừa vặn có một nhân viên tìm cô điều chỉnh thời gian, ngày hôm đó cô từ giờ chiều đổi sang ca đêm với bạn cùng phòng trực ban.

 

Lục Minh Bạc hẹn mấy người bạn cùng ăn cơm, lúc Hứa Tư Điềm mở hai bình rượu trắng đưa qua, bình rượu trong tay cô suýt chút nữa cầm không vững.

 

Tính ra, hai người cũng gần nửa năm chưa gặp mặt.

 

Bộ dạng của Lục Minh Bạc không khác biệt quá lớn so với lúc trước ở Kim Đường, chỉ là dọn dẹp một chút có tinh thần hơn so với trước kia, mơ hồ lộ ra chút khí chất phú nhị đại.

 

Đây là điều anh từng khinh thường.

 

Lục Minh Bạc cũng không nhận ra Hứa Tư Điềm, hoặc là nói, anh hoàn toàn không chú ý rốt cuộc là ai đưa hai bình rượu vào.

Loading...