Trước kia còn có thể lấy dũng khí mở miệng nói chuyện phiếm một hai câu, càng về sau, ngay cả sau khi anh mượn xong bài tập của mình rồi thuận miệng nói một tiếng cảm ơn, cô cũng không có gan trả lời một câu không cần cảm ơn.
Mãi cho đến học kỳ hai năm lớp chín, tình huống như vậy hơi có chuyển biến.
Trong nhà Trần Kỵ xảy ra biến cố phải nghỉ hai năm học, vừa vặn vào năm lớp chín bọn họ trở về trường học.
Dù cho anh không ở trường học này hai năm, đối tượng thảo luận nhiều nhất giữa các bạn học nữ vẫn như cũ là anh, sớm nổi tiếng ở bên ngoài.
Sau khi Trần Kỵ đi học lại không bao lâu, giữa các học sinh lại bắt đầu lưu truyền đủ loại tin tức có liên quan đến anh và các nữ sinh khác như thế nào.
Nhưng phiên bản không có ngoại lệ, dường như là nữ sinh lớp nào đó cuồng nhiệt theo đuổi Trần Kỵ đều không có kết quả.
Trong số những nữ sinh này, lại còn có Chu Chi Tình.
Sau khi tin tức truyền ra, đại đa số nữ sinh đều thở dài: “Hoa khôi trường đều chủ động theo đuổi, làm sao còn có chuyện cho chúng ta nữa chứ?”
Chỉ có một mình Hứa Tư Điềm mừng thầm.
Ánh mắt hoa khôi trường thật không tồi, toàn thế giới chỉ có một mình Hứa Tư Điềm cô thích Lục Minh Bạc là nguyện vọng đạt được!
Mắt thường có thể thấy được tinh thần Lục Minh Bạc sa sút không ít, nụ cười trên mặt cũng ít đi, nhưng người Chu Chi Tình thích là Trần Kỵ, trong mắt Lục Minh Bạc cũng quả thật không thể hợp lý hơn.
Khoảng thời gian đó qua đi, giữa mỗi tiết học, Lục Minh Bạc không còn nóng lòng chạy xuống lầu nữa.
Tâm tình anh không tốt, còn tâm tình Hứa Tư Điềm liền trở nên tốt lạ thường, thỉnh thoảng còn có thể to gan tiến hành khuyên bảo anh một ít: “Thiên nhai hà xứ vô phương thảo!” (*)
(*) Thiên nhai hà xứ vô phương thảo, hà tất đơn luyến nhất chi hoa: 天涯何处无芳草, 何必单恋这支花? – ý là thiên hạ vô vàn người, không nhất thiết chỉ vì một người – “Xu ân tình” của Tô Đông Pha.
Lục Minh Bạc bị cô làm phiền, không nói nên lời: “Hứa Tư Điềm, sao gần đây cậu nói nhiều như vậy chứ?”
Hứa Tư Điềm nhịn cười, cố gắng không để cho mình cười quá mức rõ ràng.
Nghỉ hè lớp chín, Hứa Tư Điềm phấn khởi đi sớm về tối, chạy vòng quanh đảo Kim Đường suốt hai tháng.
Người phơi nắng nên đen không ít, nhưng cũng bị rụng tóc không ít.
Ngày nhập học lớp mười, sau khi biết được mình lại một lần nữa được phân vào cùng lớp với Lục Minh Bạc, Hứa Tư Điềm cảm thấy đây quả thật là số mệnh đã định.
Là duyên phận, là số mệnh!
Cô đối với nhiệm vụ người không biết quỷ không hay, khéo léo trở thành bạn cùng bàn với Lục Minh Bạc này đã hoàn thành quen thuộc.
Lúc chuông vào học vang lên, Lục Minh Bạc từ cửa sau đi vào, nhìn thấy Hứa Tư Điềm ở bên cạnh chỗ ngồi của mình, thậm chí không có một chút cảm giác ngoài ý muốn.
Đôi mắt Hứa Tư Điềm lấp lánh, hít sâu một hơi rồi chủ động nói chuyện với anh: “Cậu… không cảm thấy rất trùng hợp sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-348.html.]
Lục Minh bạc không hiểu: “Trùng hợp cái gì?”
Hứa Tư Điềm bĩu môi: “Chúng ta lại ngồi cùng bàn…”
“À.” Lục Minh Bạc không để ý lắm, “Cậu không nói, tôi cũng không kịp phản ứng, quen rồi.”
Rõ ràng là thuận miệng nói qua loa, nghe được trong lỗ tai Hứa Tư Điềm lại cảm thấy ngọt ngào.
Anh nói người anh quen ngồi bên cạnh chính là mình.
Trong lúc lơ đãng, cô đã trở thành thói quen của anh!
Phải biết rằng, thói quen là rất khó bỏ.
Tóm lại, kết hôn cũng không còn xa nữa.
Hứa Tư Điềm ngồi ở chỗ ngồi, càng nghĩ càng phấn khởi, nụ cười thật ngọt ngào, so với chocolate Lục Minh Bạc tặng cô lúc trước chỉ có hơn chứ không kém.
Cô lặng lẽ lấy tờ giấy ra, vừa đếm ngón tay tính ngày, tim vừa đập thình thịch cong mặt mày viết lên giấy:
——
Hứa Tư Điềm mười năm sau xin chào, tôi là cậu lớp mười.
Thế nào, năm nay cậu và Lục Minh Bạc có mấy đứa con rồi? Con trai hay con gái? Đặt tên chưa? Nếu như còn chưa có, tôi có mấy cái tên hay cho hai người lựa chọn, cậu có thể cùng anh ấy tham khảo.
Hứa Tư Điềm vừa viết, vừa lấy mấy tờ giấy note từ trong túi bút ra, cô cẩn thận từng li từng tí mở chúng ra, hàm răng cắn đầu bút, bắt đầu cẩn thận chọn lựa.
Trên giấy ghi việc, là vô số cái tên cô nhất thời cao hứng nghĩ ra.
Hứa Tư Điềm nghiêm túc suy nghĩ một lát, trong lúc lơ đãng ngẩng đầu nhìn về phía Lục Minh Bạc đang đứng ở bên cạnh bàn, nói chuyện với các bạn học khác.
Cô như đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, hai má nhất thời đỏ bừng.
Sau khi hít sâu vài hơi bình tĩnh lại, cô cẩn thận kéo vạt áo Lục Minh Bạc.
Người sau nhận ra sức lực đến từ phía sau, mặt không chút thay đổi xoay người lại, cụp mắt xuống, giọng nói thẳng thắn, cũng không có tình cảm dư thừa gì: “Làm gì vậy?”
Hứa Tư Điềm mở giấy note nhăn nhúm trong lòng bàn tay, giơ lên đưa đến đáy mắt anh, không được tự nhiên nói: “Ừm… Cậu nói xem, nếu như, nếu như có đứa trẻ nào muốn đặt tên, trong này tên nào dễ nghe hơn?”
Lục Minh Bạc hoàn toàn không nghĩ nhiều, anh nghe vậy, khẽ cau mày, nhìn lướt qua tờ giấy tùy ý đọc mấy cái tên.
Sau khi nói xong, anh lại một lần nữa quay đầu lại tiếp tục đề tài vừa rồi cùng các anh em chưa xong.
Mà trái tim Hứa Tư Điềm lại đập loạn, cô cố nhịn cười, liền đỏ mặt, hết sức tập trung chép lại gọn gàng mấy cái tên mà Lục Minh Bạc vừa mới đọc lên phía trên giấy note.