Từ sau khi ăn chocolate Lục Minh Bạc đưa, Hứa Tư Điềm không khóc trước mặt anh lần nào nữa.
Anh nói cô khóc rất xấu, Hứa Tư Điềm không biết là thật hay giả, nhưng cô biết mình cười lên chắc là cũng không tệ lắm. Dù sao lúc ở nhà, mỗi lần chỉ cần cô cười, ngay cả ba Hứa Lương Dung và mẹ Khương Tân Liên cũng sẽ cười theo, khen cô là bé cưng, nói cô cười lên thật xinh đẹp.
Vì thế bắt đầu từ ngày hôm sau, Hứa Tư Điềm chỉ cần vừa nhìn thấy Lục Minh Bạc, cô sẽ thay đổi nụ cười theo bản năng.
Nhưng dần dần cô bắt đầu phát giác, con người Lục Minh Bạc này giống như chỉ có lỗ tai mà không có mắt như vậy.
Cô khóc quá lớn, anh sẽ bực mình, còn cô cười rạng rỡ thì anh hoàn toàn không nhìn thấy.
Dù là như thế, Hứa Tư Điềm vẫn không ngại phiền toái nhận nhiệm vụ đưa cơm cho anh.
Rõ ràng là đang ở độ tuổi đi lại vẫn chưa vững vàng, nhưng cô vẫn nguyện ý cắn răng, phấn khích mà đi tới đi lui một chuyến lại một chuyến đến nhà Lục Minh Bạc và nhà của mình.
Lục Minh Bạc xem như ăn cơm trăm nhà lớn lên.
Trong nhà không có người lớn dạy dỗ, cả ngày ở bên ngoài điên cuồng và ngang tàng, về đến nhà có cơm liền ăn, hoàn toàn sẽ không quan tâm rốt cuộc là ai đưa tới, dù sao cũng không phải là cha mẹ ruột của anh.
Ba năm mẫu giáo, Hứa Tư Điềm lặng lẽ đưa cơm cho anh ba năm.
Ban ngày đi học, hai người vẫn ngồi cùng bàn.
Vốn tính như thế nào, đều là quan hệ khá quen thuộc.
Hết lần này tới lần khác tính tình Hứa Tư Điềm quá mức hướng nội, lá gan lại cực kỳ nhỏ, chỉ cần Lục Minh Bạc không chủ động nói chuyện với cô, cô cũng không dám tự tiện mở miệng.
Mà từ sau khi cô không khóc, tầm mắt Lục Minh Bạc liền không dừng lại trên người cô nữa.
Phần lớn thời gian, anh đều chơi với con trai.
Làm động tác chọc cười, gây chuyện thị phi, chút mánh khóe này của tên khốn, Lục Minh Bạc làm không ít việc.
Hứa Tư Điềm chỉ dám im lặng ngồi ở vị trí rất xa, lặng lẽ nhìn không chớp mắt.
Cô không thể hòa nhập vào, nhưng tầm mắt cũng chưa bao giờ rời khỏi người anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-346.html.]
Khi đó cô cũng không rõ tại sao mình lại như vậy, cũng chưa bao giờ có tâm tư muốn tìm tòi nghiên cứu. Tính tình cô trẻ con, trong lòng không hiểu sao lại phân chia anh vào phạm trù “người một nhà”, thích nhìn anh liền vẫn luôn nhìn anh.
Vốn tưởng rằng cuộc sống như vậy, sẽ bị biến cố nho nhỏ nhà trẻ lên tiểu học này phá vỡ.
Chỉ là làm Hứa Tư Điềm cũng thật không ngờ đó là thật kỳ diệu, hai người lại được xếp vào cùng một lớp.
Ngồi cùng bàn ba năm, Hứa Tư Điềm biết rõ sở thích và thói quen của Lục Minh Bạc. Lúc chọn vị trí, cô lại dễ dàng trở thành bạn cùng bàn của anh.
Lục Minh Bạc đến trễ, đi tới chỗ ngồi của cô, cô gái nhỏ vui vẻ không cần nói cũng hiểu.
Khó có được Hứa Tư Điềm không nhát gan nữa, không đợi đến khi anh mở miệng với mình thì mới dám nói chuyện, cô lấy hết dũng khí thật lớn, cẩn thận ngẩng đầu cười với Lục Minh Bạc, nói: “Thật trùng hợp nhỉ?”
Lục Minh Bạc sửng sốt, mặt không chút thay đổi nhìn cô vài lần, sau đó không nói một tiếng đã đến nhóm khác tìm anh em quen biết chơi.
Phản ứng kia giống như hoàn toàn không rõ Hứa Tư Điềm đang nói cái gì, anh không biết trùng hợp ở chỗ nào, có cái gì mà trùng hợp, anh cũng không có hứng thú gì để biết, cho nên ngay cả hỏi cũng không hỏi nhiều một câu.
Anh thậm chí không nhận ra bạn cùng bàn mới ở tiểu học thật ra chính là đứa nhỏ ở nhà trẻ ba năm kia, là Hứa Tư Điềm mỗi ngày ngồi ở bên cạnh mình.
Hứa Tư Điềm bắt đầu an ủi chính mình rằng điều này rất bình thường, mặc dù bọn họ ngồi cùng bàn ba năm, nhưng lời nói qua có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Bình thường anh chỉ thích chơi chung với con trai, có rất nhiều bạn chơi xung quanh, cô lại là một kẻ hèn nhát không có cảm giác tồn tại, anh đối với mình không có quá nhiều ấn tượng là chuyện rất bình thường.
Suốt sáu năm, quan hệ giữa hai người vẫn như cũ so với trước kia không có một chút khác biệt.
Nhiều lắm thì Lục Minh Bạc thỉnh thoảng sẽ mượn sách bài tập của cô để chép, vừa nghĩ tới bài tập mình làm sẽ bị anh nhìn thấy từng câu từng chữ, từ lần đầu tiên anh mượn bài tập, chữ trên sách bài tập của Hứa Tư Điềm càng ngày càng đẹp hơn.
Ngoài ra, không còn chủ đề nào khác.
Nhưng cũng may, ngoại trừ mình ra, bên cạnh anh cũng không có người con gái khác xuất hiện.
Hứa Tư Điềm vốn cho rằng Lục Minh bạc chỉ đơn thuần không thích chơi với con gái, loại ảo tưởng này vẫn kéo dài đến khi lên cấp hai, cô bị một nữ sinh từ trường khác chuyển tới phá vỡ.
Năm lớp tám, cha mẹ Chu Chi Tình bởi vì công việc chuyển đi, gia đình không thể ở lại thành phố để tiếp tục cuộc sống.
Bởi vì quan hệ học bạ và hộ khẩu, cô ta theo ông bà nội trở lại Kim Đường học tập.