Lục Minh Bạc tiện tay tháo mấy viên ra ném vào miệng, nhai mấy miếng: “Ngọt quá.”
Trần Kỵ liếc mắt: “Cậu muốn thì lấy hết đi.”
Lục Minh Bạc lại tháo ra một loại khác, vừa ăn vừa nói: “Anh Kỵ, anh không muốn nhận thì đừng để họ để ở đây chứ?”
“Không cho để ở đây, làm ầm ĩ lên đi.” Trần Kỵ hất cằm cách đó không xa, mặt không chút thay đổi nói, “Người kia đã viết di thư rồi.”
Lục Minh Bạc cười đến suýt sặc: “Tổng cộng biết mấy chữ mà viết di thư chứ.”
Lục Minh Bạc nhìn theo hướng Trần Kỵ ra hiệu, nhếch môi trêu ghẹo anh: “Bộ dạng này không tệ, cũng không khóc. Anh không biết đâu, một đám ngốc nghếch lớp chúng em có thể khóc, kiềm chế là được rồi.”
Ánh mắt Trần Kỵ lạnh lùng nhìn anh một cái, im lặng nói: “Không tệ cái rắm, chưa từng thấy qua người đẹp à?”
Lục Minh Bạc lắc đầu: “Chưa từng thấy, anh đã thấy rồi sao?”
Trần Kỵ liế m môi dưới, dáng vẻ kiêu ngạo trước sau như một: “Cô bé nhà bạn ở Bắc Lâm của mẹ tôi, rất xinh đẹp, khóc cũng đẹp.”
Lục Minh Bạc: “…”
Thời gian giữa giờ rất ngắn ngủi, sau khi Lục Minh Bạc ăn lung tung mấy miếng, đang chuẩn bị vỗ m.ô.n.g trở về lớp mình dưới lầu. Trước khi đi, Trần Kỵ cau mày, mạnh mẽ nhét một bàn chocolate kia vào trong mũ hoodie của anh ấy, để cho anh ấy mang đi toàn bộ, một cái cũng không bỏ sót.
Khi Lục Minh Bạc trở lại lớp, tiếng khóc trong lớp không hề giảm bớt.
Anh nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ trở lại chỗ ngồi, trong nháy mắt nhìn thấy Hứa Tư Điềm ngồi cùng bàn, suýt chút nữa ngất đi.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao ngay cả người này cũng bắt đầu lên tiếng khóc lớn.
Rõ ràng trước khi anh đi, cô chỉ dám len lén rơi nước mắt, cũng không có tiếng động gì.
“Khóc cái gì?” Giọng Lục Minh Bạc mang theo chút không kiên nhẫn, không khách khí với cô.
Lời này vừa ra, Hứa Tư Điềm khóc càng lớn tiếng.
“Không phải, có gì mà khóc chứ?” Lục Minh Bạc nghĩ mãi mà không rõ.
“Cậu là cha không cần hay là mẹ bỏ trốn rồi?”
Hứa Tư Điềm đau lòng bắt đầu thút thít, bả vai run lên.
Lục Minh Bạc cau mày: “Không phải chỉ là đi học thôi sao? Ba mẹ cậu lập tức tới đón, có thể đừng khóc không?”
Hứa Tư Điềm giống như một câu cũng không nghe lọt.
Lục Minh Bạc gần như hết kiên nhẫn, vắt hết óc khuyên nhủ cô: “Lén nói cho cậu một bí mật nhé.”
Lời này vừa nói ra, có lẽ bản chất của con người là thích buôn chuyện, Hứa Tư Điềm vốn đang há to miệng khóc lớn lập tức ngậm lại, nước mắt vẫn còn đọng trong hốc mắt, mặt mũi cũng đỏ bừng, vẻ mặt vừa mơ hồ vừa vô tội, nhưng sự tò mò kia đã bất giác lộ ra.
Lục Minh Bạc: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-345.html.]
Anh thở dài, bắt đầu vạch trần vết sẹo: “Nói cho cậu biết, ba mẹ cậu lát nữa sẽ tới đón, nhưng ba mẹ tôi sẽ không tới.”
Cuối cùng Hứa Tư Điềm cũng mở miệng nói với anh câu đầu tiên: “Vì sao vậy?”
Lục Minh Bạc hời hợt nói: “Không cha không mẹ, mẹ tôi đã sớm bỏ trốn cùng người khác, ba tôi cũng không biết ở đâu. Cậu nói xem, tôi như vậy mà cũng không khóc, các cậu có gì mà phải khóc chứ?”
Hứa Tư Điềm ngẫm lại, cảm thấy quả thật rất có lý, người này thật đáng thương.
Đang muốn lau khô nước mắt, lại thấy Lục Minh Bạc bí ẩn tiến lại gần mình.
Cô mở to mắt, cho rằng anh còn có bí mật gì muốn nói.
Mà anh quả nhiên nói: “Còn có một bí mật nói cho cậu biết.”
“Cái gì?” Đôi mắt Hứa Tư Điềm ướt sũng, cũng đã không còn tâm tư muốn khóc.
Lục Minh Bạc: “Cậu khóc rất xấu, đừng khóc nữa.”
Hứa Tư Điềm: “…”
Mặc dù Hứa Tư Điềm không muốn thừa nhận, nhưng vẫn vội vàng dùng tay áo lau khô nước mắt.
Lau một lát, bỗng nhiên quay đầu nhắm ngay gáy Lục Minh Bạc.
“Cậu xem giúp tôi một chút, có phải tôi bị nhéo rồi không?”
“Thả lỏng một chút đi.”
Lúc này Hứa Tư Điềm còn rất thích xinh đẹp: “Cậu có thể giúp tôi buộc lại không?”
Lục Minh Bạc không hề nghĩ ngợi: “Không thể.”
Không chỉ không thể, còn thuận tay giúp cô buông lỏng một nửa còn lại.
Hứa Tư Điềm: “…”
Một lát sau, Lục Minh Bạc liền lấy ra mấy hộp chocolate từ phía sau mũ ném lên bàn cô: “Ăn không?”
Hứa Tư Điềm gật đầu.
Lục Minh Bạc nói: “Ăn rồi thì đừng lên tiếng nữa, càng đừng khóc, có nghe thấy không?”
Hứa Tư Điềm tiếp tục gật đầu.
Ngày đó, Hứa Tư Điềm biết bạn cùng bàn của cô tên là Lục Minh Bạc.
Mẹ cô Khương Tân Liên thường xuyên đi đưa cơm cho đứa bé kia, tên là Lục Minh Bạc.
Cũng bắt đầu từ ngày này, Hứa Tư Điềm lặng lẽ nhận nhiệm vụ đưa cơm cho anh.
Nhưng đáng tiếc đó là Lục Minh Bạc chưa từng phát hiện qua.