Trần Kỵ thấy cô đi theo, thuận miệng nói: “Đông lạnh không tốt, anh đưa ví tiền mặt cho em, vỏ sủi cảo đang trên được đưa tới rồi.”
Chu Phù gật đầu, lại hỏi: “Anh lấy đâu ra rau cần thế?”
Bình thường cô không thích những thứ có mùi nặng như rau cần, cho nên bình thường lúc Trần Kỵ nấu ăn cho cô từ trước đến nay không để, trong nhà cũng sẽ không chuẩn bị cái này.
“Bài tập của Trần Thương Lục.”
Chu Phù: “..?”
Trần Kỵ: “Lớp mầm non của Trần Thương Lục có lớp trồng trọt, trong vườn có một mảnh đất chuyên trồng cho thằng nhóc đủ loại đồ vật lộn xộn.”
Chu Phù dở khóc dở cười.
Trần Kỵ rửa rau cần xong, tiện tay đặt lên bàn đảo bếp, nào biết Chu Phù ngửi thấy mùi này liền hăng hái, bình thường ghét bỏ, nhưng lúc này lại lập tức cầm lên gặm mấy cái.
Một khi ăn liền không dừng lại được.
Đợi đến khi Trần Kỵ băm nhân thịt xong quay đầu lại, rau cần vừa mới rửa xong dường như không còn lại mấy cọng: “?”
Chu Phù liế m liế m môi: “Em ăn rồi…”
Trần Kỵ: “…?”
Lần này Trần Kỵ dở khóc dở cười: “Trần Thương Lục chỉ trồng một chậu rau cần, em ăn hết rồi thì lấy cái gì làm sủi cảo cho em đây?”
Chu Phù suy nghĩ một chút: “Không bằng… lát nữa chờ vỏ sủi cảo đến, anh lập tức nấu để em ăn, để chúng nó gói trong bụng là được rồi.”
Trần Kỵ: “…”
Sau hơn chín tháng vật lộn, cuối cùng thì “kẻ giày vò” cũng xuất hiện.
Như Chu Phù mong muốn, là một cô nhóc, vừa sinh ra đã khóc rất to, ai dỗ cũng không có tác dụng gì.
Mặt mày động một chút là đỏ hoe, yếu ớt vô cùng.
Chu Phù nằm ở trên giường vừa ăn đồ ăn vặt, vừa hứng thú nhìn Trần Kỵ cau mày, lại không thể không nhẫn nại ôm “giày vò nhỏ” kia nhẹ giọng dỗ dành. Cô thật sự nhịn không được cười, vừa cười còn vừa trêu ghẹo anh: “Không phải anh nói vừa sinh ra liền muốn ném đi sao?”
“Ngày mai ném.” Ngoài miệng Trần Kỵ vẫn cứng rắn như cũ, giọng nói lại giống như lo lắng quấy nhiễu đến cái bao yếu ớt kia, nhẹ đến không chịu được.
Nào ngờ đứa nhỏ kia dường như nghe hiểu được, đợi Trần Kỵ vừa dứt lời, cảm xúc vừa mới dỗ dành xong lúc này lại sụp đổ, giọng trẻ con khóc đến mức Trần Thương Lục phòng bên cạnh cũng chạy tới tìm hiểu đến cùng.
Trần Thương Lục: “Làm sao vậy ạ?”
Trần Kỵ: “Em gái con khóc.”
Trần Thương Lục rất hiểu, vội hỏi: “Có phải đói bụng hay là tè ra quần không ạ?”
Những thứ này Trần Kỵ đã sớm kiểm tra qua, đều không phải, đơn thuần chỉ là yếu ớt thích khóc, anh lắc đầu với con trai: “Không phải, mẹ di truyền, mẹ con khi còn bé luôn động một chút là thích khóc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-342.html.]
Chu Phù: “…”
Trần Thương Lục hiếm khi nghe không hiểu ba đang nói cái gì, vội hỏi: “Mẹ cũng là do ba nuôi lớn sao ạ?”
Chu Phù: “??”
Trần Kỵ nhếch miệng cười, cà lơ phất phơ nhìn về phía Chu Phù: “Còn không phải sao, mẹ con chính là do một tay ba nuôi lớn. Khi còn bé có thể khóc rất nhiều, đời này ba cũng chỉ gặp qua một người có thể khóc như vậy.”
Hết lần này tới lần khác, anh còn rất thích bộ dạng này của Chu Phù.
Chu Phù: “…”
Từng ngày trôi qua rất nhanh, con gái nhỏ Chu Nam Tinh yếu ớt giống như Chu Phù, càng ngày càng tăng.
Từ trong bụng mẹ liền thể hiện ra sức kén ăn cũng càng ngày càng nghiêm trọng, hai cô gái một lớn một nhỏ đều khá khó hầu hạ.
Đại khái là Trần Thương Lục bởi vì từ nhỏ lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, thường nghe thấy nên cũng bị ảnh hưởng từ ba. Năm ấy sáu tuổi cậu nhóc cũng đã có thói quen ra vào phòng bếp, hoàn toàn có thể lưu loát như thường mà hỗ trợ cho Trần Kỵ.
Tới gần giờ cơm trưa, Tiểu Nam Tinh và Chu Phù hai người rửa tay xong, đã sớm ngồi vào trên bàn ăn chờ đợi.
Cô nhóc vừa ăn quả anh trai vừa mới rửa xong đưa tới, vừa lắc chân ngắn, dặn dò Trần Kỵ: “Ba ơi, cục cưng muốn ăn xúc xích nhỏ được khía ạ…”
Trần Thương Lục nghe vậy, nghiêng đầu nhìn ba ruột đang tỉ mỉ khía xúc xích, thở dài một hơi, hỏi: “Ba ơi, tại sao hai chúng ta phải xuống bếp, còn mẹ và em gái không cần ạ?”
Trần Kỵ đương nhiên nói: “Là đàn ông, làm nhiều chuyện một chút thì sao chứ?”
“Bản lĩnh sẽ rất nhiều, sau này mới có thể tìm được vợ.” Trần Kỵ vừa khía xúc xích, vừa nói với Trần Thương Lục, “Con nhìn chú Lục của con xem, không biết xuống bếp, có phải dì Điềm Điềm suốt ngày bảo chú ấy cút không?”
Trần Thương Lục gật đầu: “Vâng ạ.”
“Còn không phải chú ấy đã lớn tuổi còn phải học lại từ đầu sao?”
Trần Thương Lục lại gật đầu, cảm thấy ba nói khả có lý: “Ngày đó con mang xúc xích mình làm đến trường chia, các cậu ấy đều nói muốn làm bạn gái con.”
Trần Kỵ nhướng mày: “Vậy con đồng ý à?”
Trần Thương Lục: “Dạ.”
Trần Kỵ: “Có mấy người bạn gái?”
Trần Thương Lục: “Chín ạ.”
Trần Kỵ: “…”
Trần Thương Lục bổ sung: “Đều là em gái của con!”
Trần Kỵ: “…”
Ừm, chín người em gái khác cha khác mẹ, gen này cũng không thể phụ thuộc vào anh nữa, nhất định là di truyền từ chỗ Chu Phù.