Anh Luôn Ở Đây - Chương 341
Cập nhật lúc: 2025-03-09 19:33:41
Lượt xem: 11
Tình huống như vậy kéo dài vài ngày sau, Chu Phù nói bóng nói gió hành trình của Trần Kỵ, cuối cùng vẫn nhịn không được lặng lẽ đặt vé máy bay đi đến Anh.
Chỗ ở của Trần Kỵ ở Anh, Chu Phù đã đi qua không chỉ một lần, trình độ tiếng Anh của cô thật ra không kém, sau khi đến sân bay, đón xe về nhà gần như là quen thuộc.
Trong dự đoán đó là Trần Kỵ không ở chỗ ở, Chu Phù đoán không khác biệt lắm, mấy ngày nay phỏng chừng anh đều ăn ngủ ở công ty để đuổi kịp tiến độ, cũng không có thời gian về nhà.
Chu Phù lên lầu tắm rửa đơn giản. Sau khi tắm rửa mệt mỏi, cô thay quần áo sạch sẽ, liền gọi xe đến thẳng công ty Trần Kỵ.
Lúc xuống dưới lầu, cô gọi điện thoại cho Trần Kỵ.
Trần Kỵ lập tức cúp điện thoại, một giây sau, anh gửi video mời tới.
Lúc này Chu Phù vừa vặn vào thang máy, cô thuận tay nhận máy.
Giọng nói của người đàn ông rất nhanh từ đầu kia video truyền đến: “Em gọi điện thoại gì mà không cho người khác xem thế?”
Chu Phù nở nụ cười, hỏi anh: “Anh đang làm gì vậy?”
Trần Kỵ thốt ra: “Tăng ca.”
Chu Phù: “Có cô gái xinh đẹp nào tăng ca với anh không?”
Trần Kỵ nhếch môi dưới, thẳng thắn quay ngược ống kính, cho cô xem bốn phía trống rỗng: “Cô gái xinh đẹp không phải không muốn đi với anh sao?”
Trần Kỵ vừa dứt lời, chợt nghe thấy ngoài phòng làm việc vang lên tiếng bước chân.
Anh ngước mắt nhìn về phía cửa theo bản năng, dường như cảm nhận được điều gì đó nên bất giác đứng dậy đi tới.
Trong nháy mắt Chu Phù đẩy cửa đi vào, Trần Kỵ nắm chặt cổ tay mảnh khảnh của cô, ép sát người lên phía sau cửa.
Vốn định cho anh một bất ngờ, nhưng lại bị phản ứng này của anh làm cho hoảng sợ.
Chu Phù bất giác kêu lên.
Tiểu biệt thắng tân hôn (*), cơ bản là cô không biết Trần Kỵ lúc này bỗng nhiên nhìn thấy cô xuất hiện ở trước mặt mình, m.á.u trong người rốt cuộc sôi trào đến mức nào.
(*) Tiểu biệt thắng tân hôn: Vợ chồng xa nhau ít ngày khi gặp nhau sẽ mang lại cảm xúc mạnh hơn cả đêm tân hôn.
Chỉ là nghĩ đến rất có thể cô lại một mình đến đây, anh khẽ nhíu mày: “Một mình tới à?”
Chu Phù gật đầu.
Trần Kỵ nghiến chặt răng: “Em muốn chọc anh tức c.h.ế.t à? Lại to gan như vậy.”
Chu Phù phồng má.
Người đàn ông nhanh chóng bình tĩnh lại, bất đắc dĩ thở dài, nhéo cằm cô: “Sao em lại tới đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-341.html.]
Chu Phù chớp mắt mấy cái, cười nói: “Đến tăng ca với anh.”
Giọng Trần Kỵ lúc này khàn một chút: “Em nói cái gì?”
“Cùng anh tăng —— A…”
Mấy tiếng sau, Chu Phù bỗng nhiên hiểu được một chân lý.
Đừng bao giờ thách thức sự nhẫn nại của một người đàn ông đã tự kiềm chế mình trong nhiều ngày.
Nhưng điều cô không ngờ tới là trong phòng làm việc thậm chí còn không có bao cao su.
Người đàn ông nhịn đến trán mồ hôi đều cố gắng dừng lại, Chu Phù buồn cười hỏi: “Tại sao phòng làm việc của anh lại không có chứ?”
Trần Kỵ đen mặt: “Em lại không ở bên này, vậy phòng làm việc anh có thể có vấn đề gì à?”
Đây cũng là…
Nhưng mà hai người nhiều ngày không gặp như vậy, anh nghĩ rằng tại sao Chu Phù lại không muốn, thật ra cô cũng không để ý lắm.
Trần Kỵ chịu đựng, cô liền trêu chọc anh, thậm chí còn cảm thấy rất thú vị.
Trần Kỵ yêu cô đến tận xương tủy, cơ bản là chống đỡ không được bao lâu, anh nhịn hồi lâu, cuối cùng vẫn phá vỡ.
Càng làm hai người thật không ngờ đó là tăng ca nhiều như vậy, không ngờ lại thêm vào tâm nguyện nhỏ mà Chu Phù đã không ôm hy vọng gì.
Chẳng qua người thứ hai này sẽ không thân thiết như bạn nhỏ Trần Thương Lục lúc trước, gần như giày vò Chu Phù quá sức.
Từ sau khi có người này, Chu Phù chưa từng ăn một bữa cơm hoàn chỉnh, ngửi thấy mùi gì cũng không thoải mái, kén ăn khá nghiêm trọng.
Trần Kỵ vô cùng đau lòng, vừa không ngừng thử tìm thức ăn Chu Phù có thể chấp nhận, vừa đen mặt nói: “Chờ thứ đồ chơi này sinh ra liền ném đi, giày vò quá.”
Chu Phù tuy rằng nôn đến khó chịu, nhưng vẫn cảm thấy rất buồn cười.
Trong khoảng thời gian dài, Chu Phù cũng rất khó sinh ra hứng thú đối với đồ ăn gì, Trần Kỵ gần như vì thế mà hao tâm tổn trí, mỗi ngày đều học một trò mới.
Cho đến một đêm, Chu Phù bỗng nhiên ôm cánh tay anh nói: “A Kỵ, em bỗng nhiên rất muốn ăn sủi cảo nhân thịt cần tây, trong nhà có không anh?”
Không đợi Trần Kỵ mở miệng, Chu Phù lại tiếp tục nói: “Không có thì thôi, em chỉ tùy tiện nói thôi.”
Cô nói xong, lại nhắm mắt lại, chuẩn bị đi vào giấc ngủ.
Ngược lại động tác Trần Kỵ nhanh chóng lập tức xuống giường, cô hiếm khi muốn ăn gì, làm sao anh có thể dễ dàng buông tha được: “Cái gì mà thì thôi chứ? Không có thì anh cũng có thể biến ra cho em.”
“Chờ đã.”
Chờ Chu Phù phủ thêm áo khoác xuống lầu, Trần Kỵ đang ở trong bếp rửa rau cần.
Chu Phù tùy ý ngồi xuống cái bàn đảo bếp, lười biếng nằm trên mặt bàn.