Anh Luôn Ở Đây - Chương 340
Cập nhật lúc: 2025-03-09 19:33:13
Lượt xem: 11
Trần Kỵ gần như không chút do dự tiến hành giáo dục tình yêu: “Ở nhà chúng ta, chỉ có mẹ là cục cưng, con nhớ kỹ không?”
Trần Thương Lục gật đầu.
“Chúng ta đều phải bảo vệ mẹ thật tốt, biết không?”
Trần Thương Lục siết chặt nắm đ.ấ.m nhỏ, hết sức đồng ý: “Dạ!”
Trần Kỵ: “Đặt đúng vị trí của mình.”
Trần Thương Lục: “Con biết rồi ba ạ.”
Chu Phù ở trên giường mơ mơ màng màng nghe hai cha con này đứng ở cửa ba một câu con một câu, một người dám nói, một người dám nghe, quả thật là dở khóc dở cười.
Vốn định xuống giường nhìn xem, kết quả cả người giống như muốn rã rời, cử động cũng không nhúc nhích được, dứt khoát xoay người ôm chăn ngủ thêm hơn nửa tiếng nữa.
Khi cô thức dậy, đó là giờ ăn.
Dì giúp việc chỉ phụ trách thức ăn của Trần Thương Lục, mà của Chu Phù từ đầu đến cuối đều do Trần Kỵ lo liệu.
Lúc cô rửa mặt xong xuống lầu, Trần Kỵ đang ở phòng bếp chuẩn bị cơm trưa cho cô.
Trần Thương Lục thấy Chu Phù từ trên cầu thang đi xuống, lo lắng linh kiện mô hình vương vãi khắp sàn sẽ làm Chu Phù trượt chân, cậu nhóc vội vàng đẩy toàn bộ đồ sang bên kia, sau đó vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé chạy về phía phòng bếp, vừa chạy vừa báo tin cho Trần Kỵ: “Ba ơi, cục cưng của ba đã dậy rồi ạ.”
Chu Phù: “…”
Trần Kỵ nghe tiếng quay đầu lại theo bản năng, chỉ thấy Chu Phù đỏ mặt từ bên ngoài đi vào.
Anh kéo khóe môi: “Vậy là xấu hổ sao?”
“Anh dạy thằng bé cái gì vậy…” Cho dù hai người đã ở bên nhau nhiều năm, Chu Phù vẫn giống như lúc trước mới quen anh không lâu, vô cùng dễ dàng thẹn thùng.
Nhưng không được tự nhiên thì không được tự nhiên, Chu Phù vẫn theo thói quen vòng qua phía sau anh, hai má dán vào lưng anh.
Trần Kỵ vừa che chở cánh tay cô, vừa xếp món ăn cuối cùng lên mâm.
Chu Phù chợt nhớ tới còn hơn một tháng nữa là đến lễ Giáng Sinh, liền mở miệng hỏi anh: “Có phải anh lại sắp đi Anh không? Em nhớ hàng năm anh đều phải đi một chuyến vào giờ này.”
Trần Kỵ “Ừm” một tiếng: “Có muốn đi với anh không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-340.html.]
Chu Phù lắc đầu: “Em phải đi làm.”
“Chuyện này có gì phải lo lắng? Ông chủ cho em nghỉ mà.”
Chu Phù nói: “Con trai còn phải đi học.”
Trần Kỵ buồn cười nói: “Bình thường thằng nhóc cũng không cần em đưa đi.”
Chu Phù: “…”
Thế nhưng, Trần Thương Lục ngoại trừ thích gây chuyện thị phi ở trường học, sinh hoạt thường ngày chưa bao giờ cần cô quan tâm. Tuổi còn nhỏ vô cùng độc lập, nếu thật sự không độc lập được thì luôn luôn có ba và ông nội, còn có các dì giúp việc vẫn dốc lòng chăm sóc cậu từ khi cậu sinh ra.
Cuối cùng Chu Phù vẫn không đồng ý, dù sao hàng năm anh đi ra ngoài một chuyến đều là vì công việc, bận rộn có đôi khi ngay cả cơm cũng không có tâm tư ăn, cô đi chỉ làm anh phân tâm, cho anh thêm phiền.
Đến ngày xuất phát, Trần Kỵ vẫn như mọi năm trước, dặn dò Chu Phù: “Gặp phải chuyện gì cũng phải nhớ tìm anh, đương nhiên là không có việc gì cũng có thể tới.”
Chu Phù cười gật đầu, đến lúc tiễn anh ra khỏi nhà, vẫn nhịn không được dính dính ở trong n.g.ự.c anh đến nhàm chán thật lâu mới tách ra.
Trần Kỵ đi vài ngày, mỗi ngày chỉ cần có được thời gian rảnh rỗi, anh đều sẽ gọi điện thoại hoặc video cho Chu Phù, dường như anh còn ở bên cạnh vậy.
Cách vài ngày, lớp mầm non của Trần Thương Lục nói là muốn sắp xếp hoạt động trại đông, thời gian năm ngày, cần phụ huynh đi cùng.
Lục Thiên Sơn nghe xong cảm thấy khá hứng thú, trước kia ông không có cơ hội cùng Trần Kỵ lớn lên, càng không có cơ hội cùng đứa nhỏ trải qua chuyện đáng nhớ như vậy, ngay cả thay Trần Kỵ đi cục cảnh sát xử lý cục diện rối rắm cũng cảm thấy hết sức vinh hạnh. Khi biết có hoạt động như vậy, tâm tư muốn đi cùng dường như tràn đầy trong lời nói.
Chu Phù nhìn ra, lén hỏi ý của Trần Thương Lục.
Trần Thương Lục và ông nội khá hợp nhau,cậu nhóc không hề nghĩ ngợi liền đồng ý, Chu Phù vội vàng gọi điện thoại cho Lục Thiên Sơn, nói công ty mình có việc không đi được, muốn cho ông và Trần Thương Lục đi trại đông.
Điện thoại vừa mới cúp không bao lâu, Lục Thiên Sơn liền phấn khích lái xe tới đón Trần Thương Lục đi.
Trần Thương Lục vừa đi như vậy, toàn bộ biệt thự lập tức liền yên tĩnh lại.
Bộ phận thiết kế trong khoảng thời gian này vừa vặn không bận rộn, mọi người không có chuyện gì phải làm, tan tầm vô cùng đúng giờ, thời gian cô về đến nhà cũng sớm.
Hai ngày liên tiếp, mỗi khi đến đêm, nỗi nhớ của Chu Phù đối với Trần Kỵ càng ngày càng nghiêm trọng.
Nhưng vừa nghĩ tới anh ở bên kia vì có thể về nhà sớm một chút với cô, nhất định sẽ không để ý sức khỏe, không để ý vất vả tăng ca để đuổi kịp tiến độ. Mỗi lần gọi video, cô đều kiềm chế toàn bộ sự ỷ lại và nhớ nhung của mình.
Càng không dám biểu lộ, tình cảm lại càng mãnh liệt.