Đợi anh trở về phòng tắm, động tác nhanh chóng tắm rửa một lần nữa rồi trở lại giường, Chu Phù đã mệt đến kiệt sức trong chốc lát.
Chỉ có điều sau khi nhận ra động tĩnh Trần Kỵ trở về, ngay cả mắt cô cũng không mở, hai tay hai chân mảnh khảnh dường như theo thói quen quấn lên người anh.
Ngủ mơ mơ màng màng đến mức hai má nhét vào khuỷu tay anh, ngón tay vô thức nắm lấy vải áo ngủ của anh.
Trong tiềm thức phải dính nhiều người thì dính nhiều người.
Trần Kỵ ở trên người Chu Phù cho tới bây giờ cũng không có từ ngữ thỏa mãn này. Bà cô nhỏ chủ động nhào vào trong ngực, cho dù vừa rồi đã lăn qua lăn lại mấy tiếng, anh cũng nhịn không được lại gần trộm chút hương thơm.
Nụ hôn càng ngày càng nặng, hơi thở cũng nặng thêm một chút.
Sức lực ngang ngược nhanh chóng kéo suy nghĩ của Chu Phù từ trong giấc ngủ trở về hiện thực.
Hai tay cô gái nhỏ từ cổ người đàn ông rút về, mơ hồ nói thầm: “Không thể làm nữa…”
Trần Kỵ thấp giọng hừ cười ra tiếng, giọng điệu cưng chiều đến cực điểm: “Ừm, anh hôn một lát.”
“Dạ…”
Trần Kỵ dỗ người, động tác cũng không ngừng làm đi làm lại cả buổi, ngược lại khiến Chu Phù tỉnh táo.
Hai người áp trán vào nhau, hơi thở không phân biệt được rốt cuộc là mùi vị của ai.
Bầu không khí ấm áp hòa hợp, Chu Phù nhẹ giọng mở miệng, âm sắc còn cất giấu chút khàn khàn: “A Kỵ.”
“Ừm.”
“Anh không thích có con gái nữa sao?” Chu Phù ngẩng đầu lên, cằm cô tự nhiên tựa vào n.g.ự.c anh, đôi mặt hạnh liếc nhìn anh.
Biểu cảm trên mặt Trần Kỵ cũng không có nhiều thay đổi, chỉ dùng lòng bàn tay bao lấy hai bàn tay đang rụt trong lòng mình, nắm thật chặt, sau đó nghiêm túc nói: “Cả đời này có lẽ con người thích rất nhiều thứ, nhưng cũng không nhất định phải có, anh có em và thằng nhóc kia đã rất thỏa mãn rồi. Nếu như còn có cái gì cần dùng em chịu khổ để đổi lấy, vậy anh chắc chắn không thích.”
Chu Phù gật đầu, cô hiểu tâm tư của anh, chẳng qua vẫn nhịn không được nói thầm: “Thật ra em không chịu khổ gì cả, thật đấy.”
Ánh mắt Chu Phù sáng ngời: “Anh cũng biết, khoảng thời gian có Tiểu Thương Lục, em vẫn rất thoải mái mà “
Trần Kỵ không lên tiếng, cũng không có ý muốn nói tiếp, chỉ chuyển đề tài đi: “Còn muốn ngủ không? Tiếp tục mà không ngủ à?”
Chu Phù: “…”
“Hay là, em cũng muốn anh kể chuyện xưa cho em thì em mới bằng lòng ngủ nhỉ?”
Trần Kỵ vừa nói như vậy, Chu Phù lại hứng thú: “Được, anh kể một câu chuyện đi.”
Một bên cánh tay của người đàn ông bị cô gối sau gáy, tay kia nhéo cằm cô, giọng nói kể chuyện trầm xuống nhưng không đứng đắn lắm: “Trước đây có một cô gái, tình cờ gặp được một người đàn ông khiến cô ấy điên cuồng mê muội, vì vậy liền tìm mọi cách hỏi thăm sở thích của anh ta.”
Chu Phù lúc này còn không phát hiện ra cái gì không đúng lắm, vẫn như cũ tò mò nhìn chằm chằm anh, chờ đợi câu chuyện tiếp theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-339.html.]
Trần Kỵ tiếp tục nói: “Có một ngày, cô gái nhỏ hỏi người đàn ông kia, anh thích ăn món gì nhất?”
“Người đàn ông nói, anh thích nhất là ăn đậu hũ.”
Chu Phù mơ hồ có chút không muốn nghe tiếp nữa: “…?”
Khóe môi Trần Kỵ đã bất giác gợi lên nụ cười: “Cô gái nhỏ nói rằng vậy vừa vặn, làm đi.”
Chu Phù: “?”
Trần Kỵ cười như không cười nhìn cô: “Em muốn biết cô gái nhỏ tên gì không?”
“…”
Chu Phù vô cùng quyết đoán mà từ chối: “Không muốn.”
Một chút cũng không muốn.
Trần Kỵ không như ý cô, cà lơ phất phơ mà cười tiến đến vành tai cô: “Gọi là đậu hũ nhỏ.”
Chu Phù: “…”
Cô sợ là có vấn đề gì, mới có thể ở hơn nửa đêm để nghe anh kể chuyện người lớn không biết xấu hổ như vậy.
Hôm sau là cuối tuần, Chu Phù ngủ một giấc thẳng đến lúc mặt trời lên cao, cô mơ mơ màng màng nghe được Trần Thương Lục đến gõ cửa.
Mới gõ chưa được hai cái, Trần Kỵ cũng đã xuống giường đến cửa, tiến hành khuyên can và ràng buộc hành vi của tên nhóc kia: “Sáng sớm con đến gõ cửa, ồn ào làm cho mẹ ngủ không ngon giấc thì phải làm sao bây giờ?”
Trần Thương Lục ôm trong tay mô hình kiến trúc mà sáng sớm cậu nhóc đã liều mạng hơn năm tiếng mới ghép xong, cảm thấy nghi hoặc ngẩng đầu hỏi Trần Kỵ: “Bây giờ không phải là giữa trưa sao ạ? Mười một giờ rưỡi ba và dì cũng đã làm xong cơm trưa của con rồi ạ.”
Trần Kỵ nghe vậy lập tức nhíu mày: “Cái gì làm xong?”
Trần Kỵ thuận miệng ghét bỏ một câu: “Đàn ông đừng nói những lời lặp đi lặp lại.”
Trần Thương Lục một giây sau đổi giọng: “Cơm ạ…”
Trần Thương Lục suy nghĩ một chút, cảm thấy yêu cầu của cha ruột cậu có chút hà khắc, vì thế hỏi: “Vậy sao ba có thể nói những lời lặp đi lặp lại ạ?”
Trần Kỵ nhướng mày, nói chuyện với cậu bé không chút khách khí: “Tuổi còn nhỏ tạo tin đồn gì vậy, ông đây nói những lời lặp đi lặp lại khi nào?”
“Đêm qua con còn nghe thấy.” Lời lẽ của Trần Thương Lục chính đáng, mặt không đỏ tim không đập.
Trần Kỵ “chậc” một tiếng: “Ba nói lặp đi lặp lại gì vậy?”
“Ba gọi mẹ là cục cưng.”
Trần Kỵ: “…”
Trần Thương Lục tiếp tục nói: “Ở trường mẫu giáo, tất cả ba mẹ đều gọi con cái là cục cưng ạ.”