Trần Kỵ quan sát một lát, anh xuống xe đi tới bên cạnh chiến thần nhỏ màu đen kia, lười biếng ngồi xổm xuống, gõ nhẹ cửa sổ xe của Trần Thương Lục.
Người sau nghiêng đầu nhìn, thấy là ba, vội vàng đặt cửa sổ thủy tinh xuống.
Trần Kỵ thuận miệng hỏi: “Tại sao con lại ở đây một mình thế?”
Trần Thương Lục thành thật khai báo: “Mẹ bảo con cút ra đây để kiểm điểm lại.”
Trần Kỵ: “Vậy con tới đây kiểm điểm sao?”
“Vâng… con cũng không có chỗ nào khác để đi.” Trần Thương Lục học một từ mới, nói, “Con cảm thấy trong xe này đặc biệt có lòng trung thành.”
Trần Kỵ: “…”
Năm đó con được sinh ra từ trong xe này, đương nhiên có lòng trung thành rồi.
Trần Kỵ tiếp tục xét hỏi: “Vậy con kiểm điểm lại thế nào rồi?”
Trần Thương Lục hơi khổ não: “Con không biết rốt cuộc phải kiểm điểm lại chuyện gì.”
Trần Kỵ suýt chút nữa bị cậu nhóc làm cho tức cười: “Chính xác thì con đã làm bao nhiêu thứ vớ vẩn rồi?”
“…” Trần Thương Lục nhất thời không lên tiếng, một giây sau, bẻ ngón tay bắt đầu đếm từng món một, trong miệng còn lẩm bẩm.
“…”
Trần Kỵ không nói nên lời mà nhìn cậu nhóc, cảm thấy đứa nhỏ này xứng đáng bị vậy.
Lúc trước nếu may mắn tốt sinh con gái, tính tình giống Chu Phù, phỏng chừng nhiều lắm là thích khóc một chút, nhưng tuyệt đối sẽ không gây chuyện như vậy.
“Con tự kiểm điểm trước đi.” Trần Kỵ đứng lên, “Ba đi vào dỗ dành mẹ.”
Trần Thương Lục vội vàng không biết còn giả vờ gật đầu, ánh mắt nhìn Trần Kỵ như nhìn thấy cứu tinh, thấy anh xoay người muốn đi, còn vô cùng thân thiết dặn dò một câu: “Vậy ba cẩn thận một chút nha.”
Trần Kỵ: “…Con trai thật hiếu thảo.”
Trần Thương Lục không biết Trần Kỵ đã cố gắng bao nhiêu, mới để cho cậu nhóc ở ngoài hơn nửa tiếng cuối cùng cũng có thể bước vào cửa lớn biệt thự.
Lúc ăn cơm trưa, toàn bộ quá trình ngoan ngoãn không nói một lời, cho cái gì ăn cái đó.
Cũng may bộ dạng và tính tình cậu nhóc đều theo Trần Kỵ, khẩu vị cũng không khác gì Trần Kỵ, vốn không kén ăn.
Thằng nhãi con nghiêm túc vùi đầu một hơi ăn hai chén cơm, trên mặt Chu Phù cuối cùng cũng có chút tươi cười nhàn nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-338.html.]
Trần Thương Lục tranh thủ cho kịp thời cơ, ngại ngùng dựa vào người Chu Phù, thuần thục lấy từ trong túi quần ra một viên chocolate, nhét vào trong tay Chu Phù.
Nhưng chocolate vẫn chưa nóng, Trần Kỵ ngồi đối diện bàn ăn lập tức hắng giọng. Chu Phù ngước mắt nhìn, Trần Thương Lục biết ba sẽ tịch thu, vội vàng lấy thân mình che trước mặt Chu Phù, bảo vệ cho cô: “Mẹ sắp lén ăn rồi.”
Cuối cùng Chu Phù vẫn bị cậu nhóc chọc phá.
Trần Kỵ cũng không thể tránh được mà kéo khóe môi: “Làm tới làm lui, hai người lại cùng một phe rồi.”
Buổi tối ăn cơm xong, Trần Thương Lục tắm rửa xong, một mình đứng ở trong phòng sách nhỏ của cậu nhóc, ôm những mô hình gỗ mà Trần Kỵ làm mấy năm trước, tháo ra lắp vào rồi lại tháo ra lắp vào. Sau khi gấp lại một hồi lâu, ngã xuống thảm trải sàn ngủ thiếp đi.
Trần Kỵ ở phòng khách dưới lầu xem chương trình giải trí với Chu Phù. Xem một lát, thấy Trần Thương Lục không lên tiếng, anh không nhanh không chậm đi lên tìm người.
Thấy cậu bé nằm ngủ trên mặt đất, anh thuận tay đưa cậu nhóc về giường trong phòng trẻ em.
Sau khi giải quyết xong chuyện nhỏ này, anh lập tức trở lại dưới lầu, tiến đến bên cạnh và quyến rũ người.
Chu Phù đang xem chương trình giải trí, đầu cô gối lên người Trần Kỵ, cười đến mức bả vai run lên.
Cơ bản là Trần Kỵ không có tâm tư xem chương trình giải trí, tầm mắt đều ở trên người cô, động tác trên tay đã rất không ngoan ngoãn, chỉ có điều Chu Phù xem đến mức mê mẩn, còn chưa phát hiện ra.
Vừa nhìn, còn vừa nói với Trần Kỵ: “A Kỵ, nếu chúng ta có con gái nữa thì tốt quá, có thể thắt b.í.m tóc và mặc váy nhỏ cho nó.”
Trần Kỵ không nghiêm chỉnh trả lời: “Anh cũng có thể thắt b.í.m tóc và mặc váy nhỏ cho em mà.”
Chu Phù: “…”
Người đàn ông kéo người phụ nữ đang cười dịu dàng trên người mình lên, nhéo cằm cô, để cô nhìn về phía mình: “Không phải em nói muốn sinh con gái sao?”
“Hả?” Chu Phù còn chưa kịp phản ứng.
“Con gái hay không phải con gái, anh cũng không sao cả.” Trần Kỵ nghiêm túc nói, “Nhưng vừa vặn, anh đối với quá trình mang thai con gái này còn cảm thấy rất hứng thú.”
Chu Phù: “…?”
“Em chọn đi.” Anh bất chợt nói.
Chu Phù không hiểu: “Chọn cái gì?”
Trần Kỵ cười lưu manh: “Lúc này muốn ở đâu? Do em chọn.”
Chu Phù: “…”
Trần Kỵ ngoài miệng nói tới nói lui, thật sự đến lúc làm càn ra trận, việc cần làm là bảo vệ bị giảm.
Chu Phù buồn ngủ bị anh ôm ra khỏi phòng tắm, nhét vào trong chăn, ánh mắt cũng sắp không mở ra được.