Anh Luôn Ở Đây - Chương 335

Cập nhật lúc: 2025-03-09 06:48:44
Lượt xem: 15

Lục Minh Bạc hừ cười một tiếng, mách lẻo với Chu Phù: “Thôi đi, vừa rồi lúc chị ngủ không nhìn thấy, người đàn ông của chị gấp một tấm thảm không lớn lắm, bắt bà Tô và y tá trưởng học hơn nửa ngày, một mình ôm thảm luyện tư thế, ước chừng luyện hơn nửa tiếng.”

 

Nghĩ như vậy, dường như Trần Kỵ còn rất bận rộn, lại muốn tự xuống bếp làm đồ ăn cho cô, lại muốn luyện tập ôm đứa nhỏ. Sau khi mọi việc xong xuôi còn phải ở bên giường cô trông coi một tấc cũng không rời, luôn chú ý tình hình của cô mọi lúc, để bảo đảm khi cô tỉnh lại, mình ở ngay bên cạnh.

 

Sau khi Chu Phù ở bệnh viện dưỡng vài ngày, cuối cùng có thể về nhà.

 

Mấy dì giúp việc Lục Thiên Sơn phái tới cuối cùng cũng thể hiện ưu thế, nuôi dưỡng đứa nhỏ thành thạo hơn một người.

 

Mà Trần Kỵ rảnh rỗi, lại một lòng một dạ chăm sóc tốt tháng ở cữ của Chu Phù, không để cô gặp phải vấn đề gì.

 

Trong lúc này, Chu Phù chỉ cần phụ trách ăn cơm ngủ ngon, lúc tỉnh táo và rảnh rỗi thì chơi game, duy trì một tâm tình tốt, còn lại bất cứ chuyện gì cũng không cần cô quan tâm.

 

Trần Kỵ hỏi thăm rõ ràng về việc mẹ cho con ăn, có thể sẽ đau sẽ rách da sẽ có đủ loại không thoải mái, thậm chí ban đêm cũng không có cách nào an tâm đi vào giấc ngủ. Sau khi chất lượng giấc ngủ vô cùng dễ dàng giảm xuống, ngay cả đứa bé cũng không nỡ để Chu Phù tự cho ăn, giải quyết hoàn toàn bằng sữa bột.

 

Cũng may con người Trần Thương Lục này cũng không kén chọn, cho cái gì uống cái đó, hết sức dễ nuôi, cũng giống như trong bụng mẹ vậy, bớt phải lo lắng vô cùng.

 

Thỉnh thoảng Trần Kỵ nhớ tới dáng vẻ của con trai mình, liền trêu chọc Chu Phù: “May mà con trai theo anh, nuôi bừa là được.”

 

Chu Phù cảm thấy loáng thoáng có chút nói móc: “Anh có ý gì?

 

“Nếu là một cô nhóc có tính tình giống em, phỏng chừng sẽ không dễ hầu hạ như vậy.” Trần Kỵ lúc này không có một chút muốn sống, “80% động một chút là rơi nước mắt, đút chút gì đều phải dựa vào dỗ xanhy, không dỗ thì không ăn.”

 

Chu Phù khẽ nâng cằm: “Hình như anh rất có ý kiến nhỉ?”

 

Trần Kỵ nghe vậy nhướng mày, ngón tay lập tức bóp cằm Chu Phù, dáng vẻ vô cùng chảnh, dùng giọng điệu tàn nhẫn nhất, nói ra lời sợ hãi nhất: “Anh dám sao?”

 

Chu Phù không nhịn được cười ra tiếng.

 

Nhưng khi Trần Kỵ nhắc tới như vậy, Chu Phù lại đột nhiên cảm thấy nếu như có thể có một cô nhóc, hình như cũng rất tốt.

 

Cô còn rất muốn nhìn xem Trần Kỵ bị con gái nhỏ yếu ớt chọc tức giận đến mức chân tay luống cuống, rồi lại không dám tức giận, chỉ có thể đè nén tính tình dỗ dành.

 

Nhưng nghĩ ngược lại, lúc anh đối mặt với mình, hình như chính là cái dạng này…

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-335.html.]

Cuộc sống trôi qua rất nhanh, trẻ con thấy gió liền lớn.

 

Trần Thương Lục quả nhiên không uổng phí gen tốt của cha mẹ, tuy rằng lúc mới sinh ra đỏ rực, nhăn nhúm và xấu xí vô cùng, nhưng rất nhanh ưu thế nhan sắc liền nổi bật ra.

 

Ngũ quan không có vấn đề gì, chiều cao cũng theo ba ruột cậu, so với đứa trẻ cùng tuổi đều cao hơn không ít.

 

Trong lớp học trước, có thể nói là đã giành được niềm vui của vô số cô gái nhỏ và giáo viên.

 

Cũng giống như ba cậu năm đó, kẹo chocolate nhận được mỏi tay.

 

Nhưng bất đồng đó là cha cậu từ trước nhìn cũng lười liếc mắt một cái, cậu thì ngược lại, ai đến cũng không từ chối, mỗi ngày nhét đầy cặp sách nhỏ, mang về nhà lấy lòng mẹ.

 

Từ sau khi thằng nhóc này đi học, Trần Kỵ ở nhà thường xuyên nghe được cậu nói một câu đó là: “Mẹ ơi, hôm nay con cũng mang cho mẹ thật nhiều chocolate với kẹo nhỏ nha, ba chưa đưa cho mẹ phải không ạ?”

 

Trần Kỵ: “…”

 

Chu Phù buồn cười.

 

Kết quả là Chu Phù bởi vì con trai thường xuyên cho ăn đồ ngọt, năm trước bất hạnh sâu hai cái răng. Lúc Trần Kỵ cùng cô đi bệnh viện xử lý, cô gái này ôm cánh tay anh khóc không ngừng, chọc cho anh vừa tức vừa đau lòng.

 

Thế cho nên về sau ba không chỉ không tặng cho mẹ, còn có thể tịch thu một phần thích hợp.

 

Sau khi tính cách Trần Thương Lục mang theo tính cách mặt trời nhỏ như vậy yên ổn hai năm, gen nào đó của Trần Kỵ dần dần nổi bật lên trên người cậu nhóc.

 

Mỗi ngày sau khi hai tuổi, Chu Phù đều rất lo lắng giáo viên mầm non gọi điện thoại tới.

 

Nội dung trong điện thoại dường như ngoại trừ mách lẻo vẫn là mách lẻo.

 

Mặc dù thằng nhóc này gần như sống thành một dáng vẻ với ba ruột năm đó, đi học không nghe giảng, nằm sấp trên bàn ngủ, ít nói như mọi khi, nhưng thật ra đánh nhau thì không ít.

 

Bởi vì ưu thế gen thật sự quá lớn, đánh nhau còn luôn dễ dàng đánh thắng, một đối thủ bất khả chiến bại đánh bại tất cả các lớp mầm non.

 

Mỗi lần Chu Phù nhận được loại điện thoại này, đều cau mày nhìn về phía Trần Kỵ.

 

Bị người đàn ông ngang ngược ôm vào trong n.g.ự.c dỗ dành, còn nhịn không được nhéo tay đá chân: “Đều tại anh cả, anh xem anh gen tốt, Trần Thương Lục toàn di truyền tất cả!”

Loading...