Chu Phù không quay đầu lại, Lục Minh Bạc thay cô tìm lại thể diện, mí mắt cong cong, vội vàng phụ họa: “Đúng đúng đúng.”
Trần Kỵ liếc nhìn Lục Minh bạc một cái, lười biếng “Á” một tiếng, tầm mắt một lần nữa trở lại trên người Chu Phù, bàn tay to tìm được và véo gương mặt căng phồng và mềm mại của cô: “Em cười vui vẻ như vậy sao?”
“Ngay từ đầu anh đã đổ lỗi chuyện này cho em, anh cho rằng em đã sớm biết rồi chứ?”
Cơ bản là Trần Kỵ không có một chút muốn phủ nhận, anh lập tức thừa nhận, thái độ trắng trợn này khiến Chu Phù hơi xấu hổ.
Rõ ràng ngay cả em bé cũng có một đứa, lại còn là dễ dàng bị lời âu yếm bình thường không có gì lạ đả động.
Lục Minh Bạc cô đơn như vậy không ai muốn vạn người chê, nội tâm yếu ớt vặn vẹo nhất, cơ bản là hiện giờ không thể nhìn thấy tình ý kéo dài giữa những cặp tình nhân như vậy, cảnh tượng anh anh em em, nhịn không được gây mất hứng mà nói một câu: “Lúc này rồi, còn có tâm tư làm người yêu à? Hai người thật buồn cười, đứa nhỏ có muốn không? Không cần thì em ném đi.”
Cơ bản là Trần Kỵ không thèm để ý, ánh mắt khá keo kiệt chia cho anh ấy vài giây, không hề nghĩ ngợi liền thốt ra: “Cậu thích thì ôm đi thay chúng tôi nuôi đi, đỡ phải ở nhà chiếm hết thời gian của Chu Phù cho tôi.”
Chu Phù: “…”
Trần Kỵ còn chưa nói xong, tiếp tục không nhanh không chậm mỉa mai anh ấy: “Dù sao, cậu cũng không giống như sắp có con, ngay cả vợ cũng không có.”
Lục Minh Bạc: “…”
Mấy người ngồi cùng nhau trò chuyện một lát, điện thoại Trần Kỵ đặt trên bàn nhỏ rung lên, tầm mắt mấy người đồng loạt bị hấp dẫn, người đàn ông lười biếng đứng lên, Chu Phù ngước mắt nhìn anh theo bản năng: “Chuyện gì vậy anh?”
Trần Kỵ không để ý điện thoại, để mặc nó rung: “Đến giờ con trai em uống sữa rồi.”
“A?” Chu Phù sửng sốt, “Vậy sao nó không khóc? Bình thường trẻ con đói bụng không phải đều thích khóc sao?
Trần Kỵ kéo khóe môi, trêu chọc cô: “Cho nên anh nói giấc mơ và hiện thực đều trái ngược.”
Chu Phù không hiểu: “Anh có ý gì?”
“Em mơ thấy thằng nhóc nói nhiều, kết quả sinh ra quả nhiên là một người câm.” Trần Kỵ vừa cười nói, vừa đi về phía chỗ pha sữa bột cách đó không xa, “Y tá đã quan sát qua, thằng nhóc này không thích khóc, đi tiểu và đói bụng cũng lười khóc, liền mở to mắt nhìn qua nhìn lại.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-334.html.]
Lúc này Chu Phù mới nhớ ra điện thoại của Trần Kỵ đột nhiên rung lên, anh cũng không quản: “Cho nên anh thiết lập đồng hồ báo thức sao?”
“Ừm, em vất vả khổ cực, anh có thể cho thằng nhóc c.h.ế.t đói sao?” Giọng nói của người đàn ông vẫn chảnh không chịu nổi.
Nhưng nghe được trong lỗ tai Chu Phù, cô vẫn không nhịn được nở nụ cười, tính tình Trần Kỵ cô hiểu rõ nhất, rõ ràng thích đứa nhỏ này muốn chết, nhưng vẫn mạnh miệng không muốn thừa nhận.
“Vậy thằng bé sẽ không thật sự là người câm chứ?” Chu Phù cười xong, lại ít nhiều hơi lo lắng, dù sao cũng là con ruột của mình, cũng không thể bởi vì xấu mà mặc kệ thằng bé.
“Em yên tâm đi, lúc mới sinh ra đã khóc một hồi.” Trần Kỵ lúc ấy không chú ý lắm, sau đó cũng nghe y tá nói với bà nội Tô, “Thằng nhóc này cũng là một người xương cứng, trẻ sơ sinh sợ đường hô hấp khí quản gì đó bị tắc, phải khóc một hồi. Thằng nhóc không khóc, y tá liền đánh nó, tuổi còn nhỏ ngay cả răng cũng không có đã học cắn, mắc nghẹn không khóc, đến cuối cùng đoán chừng là sợ y tá thật sự thông khí phổi cho nó nên mới hết sức miễn cưỡng, có lệ hai tiếng.”
Chu Phù: “…”
“Tính bướng bỉnh cũng là do anh di truyền.” Chu Phù biết con trai không có vấn đề gì, thở phào nhẹ nhõm, sau đó bắt đầu đổ lỗi.
Trần Kỵ nghe xong cúi đầu cười ra tiếng: “Được, xấu là do anh di truyền, tính tình bướng bỉnh cũng là do anh di truyền.”
Chu Phù vô tội mở to mắt, đương nhiên nói: “Chẳng lẽ giống em?”
“Giống anh giống anh, xấu đều giống anh.” Anh nào nỡ tranh giành với cô, gần như là tiếp nhận vô điều kiện.
Động tác pha sữa bột của Trần Kỵ vô cùng thành thạo, giống như đã luyện qua trăm ngàn lần.
Chu Phù thoải mái tựa vào đầu giường mềm mại, nghiêm túc nhìn anh pha sữa bột xong, sau đó đi tới bên giường đứa bé ôm Trần Thương Lục ra, một tay ôm một tay đút, tư thế khá chuẩn, chỉ là không hợp với bộ dạng 258 vạn (*) của anh.
(*) 258 vạn (二五八万): 258 vạn là tiếng lóng Bắc Kinh, bắt nguồn từ chơi mạt chược. 258 là “Tướng”, nếu không có 258 “Tướng” thì không thắng được, thắng còn tăng gấp đôi. Cho nên sờ được 258 “Tướng” thì trong lòng liền vui vẻ, liền trâu bò và chảnh một chút.
Lúc trước lần đầu tiên gặp Trần Kỵ thời niên thiếu ở Kim Đường, Chu Phù không hề nghĩ tới sẽ có một ngày, thiếu niên ngồi trên xe máy không coi ai ra gì và kiêu ngạo kia, lại cũng sẽ có dáng vẻ như ngày hôm nay.
“Anh cũng rất ra dáng ôm đấy.” Chu Phù nhịn không được nói.
Trần Kỵ vừa cầm bình sữa, vừa nghe vậy xoay người lại, nhìn về phía cô: “Có cái gì mà anh không biết à?”