Chu Phù suýt chút nữa không cười, vội vàng truy hỏi cô ấy: “Vậy cuối cùng chắc là không viết xong nhỉ?”
“Chưa viết xong.” Hứa Tư Điềm gật đầu, “Lúc đó cô ấy còn chưa biết chữ, ghép vần cũng chưa học, dừng lại ở trình độ văn hóa.”
Chu Phù mừng rỡ quên mất chuyện con trai mình quá xấu xí.
Trần Kỵ vừa ôm con trai, vừa nói: “Đừng cười quá mạnh, lát nữa đau lại muốn khóc.”
Chu Phù “A” một tiếng, cuối cùng vẫn vươn tay về phía Trần Kỵ: “Em ôm một cái.”
“Không chê xấu à?” Khóe môi người đàn ông mỉm cười.
“Em thật vất vả mới sinh, tạm thời ôm một cái đi.” Chu Phù tiếp nhận Trần Thương Lục, cẩn thận nhìn lại vài lần, sau đó bỗng nhiên nghĩ tới giấc mơ lúc trước của mình, “Thật ra em cảm thấy giấc mơ kia hình như rất chuẩn.”
“Cái gì?”
“Mơ thấy thằng bé nói nhiều, bị giáo viên mầm non đuổi ra.” Chu Phù vừa trêu chọc con trai, vừa nói, “Có thể là vì bộ dạng quá xấu không, giáo viên nhìn không được nên mới đuổi ra đây?”
Hứa Tư Điềm nghe không nổi nữa, cười nói: “May mà cậu sinh ra, ngay cả mẹ kế cũng không nói ra lời này.”
Cô ấy cắt trái cây xong, đi tới bên cạnh Chu Phù cẩn thận đút cho cô một miếng, sau đó lại nhìn cục cưng trong lòng cô một cái, nghiêm túc nói: “Thằng nhóc này không phải rất đẹp sao? Chính là mỗi ngày cậu nhìn Trần Kỵ, nhìn mình trong gương, nuôi dưỡng thẩm mỹ điêu ngoa, nếu cậu… nếu cậu nhìn Lục Minh Bạc nhiều hơn lại nhìn con trai cậu, cậu sẽ cảm thán rốt cuộc mình sinh ra như thế nào mà có thể sinh ra một thằng nhóc đẹp trai như vậy.”
Trần Kỵ nghe vậy lập tức mở miệng nói với Hứa Tư Điềm: “Lục Minh Bạc để lại cho cậu nhìn đi.”
Người đàn ông nói xong nhìn về phía Chu Phù: “Con trai xấu thì xấu đi, lấy lại đây, anh nói với nó vài câu.”
“Cái gì?” Chu Phù nhất thời không hiểu.
“Con trai xấu xí, anh nói chuyện với nó một chút, làm công tác tư tưởng cho nó.” Trần Kỵ nói xong, liền đưa tay ôm Trần Thương Lục trở về trong lòng mình, ngón trỏ thon dài chấm lên chóp mũi đứa bé, nghiêm túc nói, “Thằng nhóc này, ba thương lượng với con một chuyện.”
“…” Đôi mắt tròn xoe của Trần Thương Lục phản chiếu khuôn mặt của cha ruột cậu khiến người ngoài nhìn thấy sẽ phải sợ hãi, ngược lại là cậu bé không thèm để ý chút nào, còn thuận tiện há miệng thổi bong bóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-333.html.]
“Cố gắng một chút, phát triển theo hướng đẹp mắt một chút.” Trần Kỵ không chịu ảnh hưởng mà tiếp tục nói, “Đừng để mẹ con có cơ hội nghi ngờ gen của ba con.”
——
Tác giả có lời muốn nói:
Trần Thương Lục: Thừa dịp con còn không biết nói chuyện, bịa đặt con sao? Mọi người vẫn chưa hài lòng với vẻ ngoài của con như thế này à?
Hai vợ chồng son tôi một câu anh một câu, ỷ vào con trai sinh ra không bao lâu còn không biết nói chuyện, không chút khách khí ghét bỏ thằng bé một lần.
Hứa Tư Điềm ngồi một bên đưa trái cây cho Chu Phù nghe một lát, thật sự có chút nghe không nổi nữa, buồn cười nói với hai người bọn họ: “Trước kia sao không nhìn ra, vậy mà cả hai người đều là người mê ngoại hình đẹp.”
Lục Minh Bạc vội vàng nói theo một câu: “Nếu không thì hai người sao có thể ở bên nhau được chứ.”
Hứa Tư Điềm nghe được thanh âm của anh, mắt thường có thể thấy được nụ cười vốn còn rạng rỡ mà nhạt đi. Cô cụp mắt thuận tay đẩy Lục Minh Bạc ra, muốn trộm lấy miếng trái cây mà cô đã cắt xong, ngước mắt có vẻ cảnh cáo và ghét bỏ trừng mắt nhìn anh một cái.
Người sau ngượng ngùng rút tay về, suy tư một lát, vội ngồi xổm xuống tiến đến bên cạnh cô, ân cần nhận lấy d.a.o trong tay cô và mấy trái cây còn chưa gọt xong: “Để anh.”
Hứa Tư Điềm không để ý tới anh, cũng không muốn cướp với anh, dứt khoát đẩy toàn bộ cho anh, còn mình dịch ghế dựa vào giường em bé bên giường bệnh của Chu Phù.
Chăm sóc chàng trai mà cha không thương mẹ không thương này.
Trần Kỵ nghe xong lời Hứa Tư Điềm vừa nói, ánh mắt nhìn về phía Chu Phù: “Anh có phải là người mê ngoại hình đẹp không, em chắc chắn là vậy.”
Chu Phù nhướng mi nhìn anh: “?”
Trần Kỵ không biết xấu hổ nhớ lại quá khứ, bắt đầu khoe khoang: “Tết năm đó về Kim Đường, không phải còn nói với em rằng lúc trước lần đầu tiên em tới Kim Đường, nhiều người nói muốn dùng xe chở em, nhưng em lại tìm anh, không phải nhìn trúng khuôn mặt này của ông đây thì nhìn trúng cái gì? Không thể nào vì anh trông giống người tốt được, phải không?”
Chu Phù bĩu môi: “Quả thật không giống người tốt.”
Nếu không là bởi vì trùng hợp ở nhà anh, sau đó cô gặp anh ở Kim Đường đều phải trốn đi.
Lục Minh Bạc không thể xem được sự kiêu ngạo này của Trần Kỵ, nghe vậy cũng mở miệng nói: “Anh Kỵ, anh đừng đắc ý, lúc trước cũng không có cô gái nào có thể dính vào xe anh, chị dâu nhỏ muốn anh chở anh liền ngoan ngoãn chở, em thấy anh ngay từ đầu đã ngã lên người chị ấy, cũng không khá hơn chút nào.”