Bàn tay to của Trần Kỵ nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, cũng không dám véo theo thói quen như bình thường: “Em nằm ở đây, làm sao anh để ý đến những cái đó chứ.”
“Những cái đó?” Chu Phù cười trừng mắt liếc anh một cái, “Đó là con ruột của anh mà.”
“Anh biết.” Trần Kỵ gật đầu, “Em đã rất vất vả mới sinh ra, anh nhất định sẽ đối tốt với thằng bé.”
Chu Phù cong khóe môi, một bên tay còn bị anh nắm trong lòng bàn tay, mí mắt rũ xuống, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập tới: “Em hơi mệt.”
“Ừm, em cứ ngủ đi, còn lại cứ yên tâm giao cho anh.”
“Dạ…”
Chu Phù ngủ một giấc khá yên ổn, cho dù là ở một nơi tương đối công cộng như bệnh viện, cũng không có chút lo lắng hay mất tự nhiên nào, bởi vì cô biết Trần Kỵ nhất định sẽ luôn canh giữ bên người.
Lúc cô gái nhỏ mơ mơ màng màng tỉnh lại, trong dự đoán thấy được Trần Kỵ canh giữ ở đầu giường mình.
“Em dậy rồi à?” Trần Kỵ gần như là người đầu tiên phát hiện động tĩnh nhỏ của cô, động tác hết sức lưu loát từ phía sau Tô Tú Thanh, anh nhận lấy canh gà mà mình nấu xong, múc một muỗng, nhẹ nhàng thổi hơi nóng, lại dùng môi thử nhiệt độ một chút, thấy nhiệt độ vừa vặn, anh mới cẩn thận đưa đến bên miệng cô, “Em đói bụng chưa? Uống chút canh trước được không? Anh lọc qua rất nhiều lần, một chút cũng không có dầu mỡ.”
Chu Phù môi còn mang theo chút tái nhợt, ngoan ngoãn uống vài ngụm canh anh đút tới, cảm thấy cổ họng vốn khô khốc khó chịu đều được giải phóng.
“Có hợp khẩu vị không? Không hợp thì đổi cái khác.” Cách làm canh này, trước đó Trần Kỵ đã đặc biệt hỏi qua chuyên gia về phương diện ẩm thực, vì bận tâm đến tình huống thực tế của Chu Phù, thực đơn đã tiến hành điều chỉnh, khẩu vị có chút không giống với bình thường, anh sợ cô không muốn uống, liên tiếp làm vài loại và giữ ấm ở một bên.
Chu Phù l.i.ế.m liếm môi: “Uống ngon lắm, anh làm đúng không?”
Trần Kỵ “Ừm” một tiếng.
Tuy rằng thay đổi thực đơn, nhưng cô đã ăn quen tay nghề của anh, vẫn ăn một cái là có thể ăn ra.
Sau khi đút gần nửa bát canh xong, cuối cùng Chu Phù cũng rảnh rỗi hỏi anh một câu: “Cục cưng đâu? Em muốn nhìn một chút, con trai hay con gái vậy anh?”
Trần Kỵ không trả lời ngay.
Chu Phù không thể tưởng tượng nổi nói: “Không phải anh còn chưa thấy đấy chứ…”
“Nghĩ cái gì vậy.” Bàn tay Trần Kỵ xoa xoa mái tóc hơi rối của cô, “Là một thằng nhóc thối, bà nội đi ôm cho em rồi.”
Đợi đến khi Tô Tú Thanh ôm đứa nhỏ trở về, Trần Kỵ đưa tay tiếp nhận, ôm đến trước mặt Chu Phù cho cô xem qua, cô gái nhỏ chỉ nhìn thoáng qua, nụ cười chờ mong liền lập tức cứng đờ trên mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-332.html.]
Chu Phù không thể tin được nhỏ giọng nói: “Anh ôm đi đi.”
Trần Kỵ nhướng mày: “?”
Chu Phù ôm một tia may mắn cuối cùng hỏi: “Có phải ôm nhầm không?
Trần Kỵ: “?”
“Bộ dạng này cũng quá xấu đi…” Cô gái nhỏ khóc không ra nước mắt, uất ức nhìn về phía Trần Kỵ, “Anh xác định ôm không sai sao?”
Trần Kỵ nhịn không được buồn cười an ủi: “Không ôm nhầm, xem tạm đi, chồng em đẹp là được.”
Chu Phù không lên tiếng, Trần Kỵ giống như bởi vì bộ dạng ghét bỏ này của cô, còn rất vui vẻ, khóe môi cong lên, tâm tình rất tốt an ủi cô: “Là anh không tốt, nuôi dưỡng giá trị thẩm mỹ của em quá cao.”
Chu Phù: “…”
Chu Phù suy nghĩ một chút, chưa từ bỏ ý định hỏi anh: “Lúc nhỏ có phải anh rất xấu không?”
Không chừng đứa nhỏ này vừa vặn theo gen của ba nó, khi còn bé ngoại hình xấu xí, sau này từ từ trở nên đẹp trai cũng không chừng.
Trần Kỵ buồn cười nói: “Sao lại bắt đầu nghi ngờ gen của anh rồi?”
Chu Phù nói có sách mách có chứng mà phân tích: “Bởi vì bà nội nói, lúc em mấy tháng tuổi, anh đã tranh nhau ôm em, thẩm mỹ của anh chắc là tạm được, thế thì lẽ ra em phải đẹp từ nhỏ rồi, cho nên vấn đề chắc chắn không phải ở chỗ em.”
Trần Kỵ nhịn không được vươn tay véo má cô: “Cho em đẹp, không xấu hổ chút nào.”
Nhưng đúng là rất có lý, hình như anh cũng không có cách nào phản bác.
Hứa Tư Điềm đang yên lặng gọt hoa quả cho cô, nghe hai người nói chuyện, vội vàng mở miệng thay Trần Kỵ đáp: “Tớ nhớ khi còn bé, Trần Kỵ hẳn không xấu. Lúc ấy tất cả cô gái nhỏ trong nhà trẻ đều thích chạy theo anh ấy, tớ nhớ một cô bé hàng xóm, lúc ấy mới ba tuổi thôi? Tiết kiệm chocolate ba mẹ mang về từ thành phố tặng cho anh ấy, kết quả anh ấy không thèm liếc mắt một cái, khiến cho cô bé kia tuyệt thực vài bữa.”
Trần Kỵ: “…”
Chu Phù ôm bụng cười: “Còn có chuyện này sao?”
Hứa Tư Điềm cười gật đầu: “Sau đó cô bé kia biết chocolate đều bị người này ăn hết, tức giận suýt chút nữa muốn viết di thư.”
“Người này” trong miệng Hứa Tư Điềm chính là chỉ Lục Minh Bạc thành thật đứng ở một bên.