Anh Luôn Ở Đây - Chương 331

Cập nhật lúc: 2025-03-09 06:47:49
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà nội Tô Tú Thanh sau khi biết Chu Phù mang thai, vốn dĩ mỗi tháng từ Kim Đường đến Bắc Lâm một chuyến.

 

Mỗi lần đều mang theo không ít đặc sản mà Chu Phù thích ăn ở Kim Đường.

 

Không ngờ tháng này vừa mới về Kim Đường chưa được hai ngày, đã nhận được tin Chu Phù sinh sớm.

 

Tin tức này là Lục Thiên Sơn gọi điện thoại nói cho bà.

 

Lục Thiên Sơn là cha ruột của Trần Kỵ, mà Tô Tú Thanh lại là mẹ của cha kế Trần Kỵ, theo lý mà nói quan hệ giữa hai người hẳn khá xấu hổ, nhưng cả hai đều là những người sống khá thông suốt, lại quan tâm sâu sắc đối với thế hệ trẻ từ tận đáy lòng, cho nên dưới tình huống như vậy, hai người liên hệ cũng không có mấy xa cách.

 

Bụng Chu Phù đau nhức, Trần Kỵ thuận tiện đưa cô đến bệnh viện đã định sẵn, một lòng chỉ hướng về cô, cơ bản là không có cách nào phân tâm ra bận tâm đến những chuyện khác, Tô Tú Thanh vẫn do Lục Thiên Sơn phái người lái xe đến Kim Đường đón đi Bắc Lâm.

 

Lộ trình từ Kim Đường đến Bắc Lâm vẫn khá xa, sau khi bà nội đến bệnh viện không bao lâu, trong phòng phẫu thuật liền truyền ra tin tức tốt.

 

Mẹ con bình an.

 

Lục Thiên Sơn và Tô Tú Thanh canh giữ bên ngoài phòng phẫu thuật thở phào nhẹ nhõm.

 

Nụ cười trên mặt cũng không giấu được, ngoài miệng càng không ngừng nói “Thật tốt quá” “Thật tốt quá”, không còn từ nào khác.

 

Hưng phấn qua đi, dường như hai người đồng thanh hỏi y tá hỏi: “Tình hình của cô gái nhỏ thế nào rồi?”

 

Y tá thoáng sửng sốt, cười đáp: “Là bé trai, không phải bé gái ạ.”

 

“Không không không.” Hai người lại gần như đồng thời mở miệng, “Mẹ của bạn nhỏ thế nào? Quá trình có vất vả lắm không?”

 

Tô Tú Thanh từng ở Kim Đường hơn nửa năm, hiểu biết về cô nhiều hơn Lục Thiên Sơn, ngoài vui vẻ lại nhịn không được lo lắng, nói với y tá: “Cô gái nhỏ nhà chúng tôi yếu ớt lắm, từ trước đến nay sợ đau, cũng không biết chuyện sinh con này, con bé phải kiên trì chịu bao nhiêu đau khổ.”

 

Lục Thiên Sơn vội phụ họa nói: “Đúng đúng đúng, chúng tôi bây giờ có thể đi xem không?”

 

Y tá lúc này mới hiểu được, trên mặt vẫn tươi cười như cũ, vội vàng báo cáo với hai người: “Tình huống của cô Chu rất tốt, hơn nữa toàn bộ quá trình anh Trần đều ở bên cạnh không kém một giây, trạng thái và tâm tình đều duy trì không tệ. Sau khi sinh xong, anh Trần cũng vẫn trông coi không buông tay, có thể nói có thể cười, sau đó trở lại phòng bệnh nghỉ ngơi một chút, chăm sóc tốt và ở cữ sẽ không có chuyện gì cả.”

 

Chị gái y tá nhìn biểu cảm của hai người bề trên, giọng nói dừng một chút, sau đó lại tiếp tục nói: “Nhưng hiện tại không đề nghị hai người đi vào thăm sản phụ, hai người có thể nhìn em bé trước, trong chốc lát lập tức có thể ôm ra. Anh Trần vẫn ở bên cạnh vợ, còn chưa kịp nhìn đứa nhỏ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-331.html.]

Tô Tú Thanh: “…”

 

Lục Thiên Sơn: “…”

 

Nghe qua dường như còn rất thái quá, nhưng vừa nghĩ tới cha ruột đứa nhỏ là Trần Kỵ, lại cảm thấy hết thảy đều hợp lý, đây giống như là chuyện anh có thể làm được.

 

Cuối cùng thằng nhóc kia là do Tô Tú Thanh ôm trở về.

 

Năm đó lúc Trần Kỵ sinh ra, Lục Thiên Sơn không hề hay biết. Từ sau khi ông tách khỏi mẹ Trần Kỵ, cả đời cũng chưa từng có vợ và gia đình, đối với chuyện ôm con này không có một chút kinh nghiệm, vô cùng xa lạ, cho nên tạm thời không dám gánh vác trọng trách này, chỉ đành thành thật đi theo Tô Tú Thanh và đứa nhỏ trở lại phòng bệnh.

 

Bên kia phòng phẫu thuật, Trần Kỵ còn đang nói chuyện với Chu Phù.

 

Sau một hồi thân mật không coi ai ra gì, Chu Phù dùng giọng hơi mệt mỏi hỏi anh: “Cục cưng đâu anh?”

 

Trần Kỵ đương nhiên nói: “Sinh ra rồi.”

 

“Em biết.” Chu Phù suýt chút nữa nhịn không được cười, lại lo lắng vừa sinh xong không dám cười quá đáng, cố gắng chịu đựng, “Em hỏi là cục cưng đi đâu rồi? Em muốn nhìn một chút.”

 

Trần Kỵ lúc này mới nhớ ra hình như đã quên thứ gì đó, xấu hổ liế m môi dưới: “Chắc là bị y tá ôm đi rồi.”

 

“Chắc là?” Chu Phù cố gắng chống đỡ sức lực mở to hai mắt, trong giọng nói mang theo chút không thể tưởng tượng nổi.

 

Trần Kỵ vội nói: “Không sao, em đừng lo, Lục Thiên Sơn ở bên ngoài trông coi, bệnh viện nhà mình, không mất đứa nhỏ được đâu.”

 

Chu Phù: “…”

 

Chu Phù suy nghĩ, lại hỏi anh: “Là con trai hay con gái vây anh?”

 

Vấn đề này vừa ra, lại hỏi Trần Kỵ, cả đời này anh còn chưa gặp phải vấn đề khó trả lời như vậy.

 

Vừa rồi anh một lòng một dạ đều ở bên cạnh Chu Phù, làm sao còn để ý là nam hay nữ. Người đàn ông nhớ lại một lát, thật sự không có ấn tượng gì, chỉ có thể tiếp tục xấu hổ trả lời cô: “Lát nữa anh đi hỏi một chút.”

 

Chu Phù: “…?”

 

Lúc này Chu Phù thật sự bị anh chọc cười: “Sao anh lại thế này?”

Loading...