Anh Luôn Ở Đây - Chương 330

Cập nhật lúc: 2025-03-08 21:42:51
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chờ xe của người đàn ông rời khỏi cửa trung tâm thương mại, Hứa Tư Điềm mới lắc đầu tấm tắc cảm thán: “Tớ áp lực rất lớn nha, hay là trước tiên đếm xem cậu có mấy sợi tóc đi?”

 

Chu Phù: “?”

 

Hứa Tư Điềm cười nói: “Tớ sợ lỡ như thiếu một sợi, Trần Kỵ có thể g.i.ế.c tớ mất.”

 

Chu Phù: “…”

 

Hai người chậm rãi đi dạo trung tâm thương mại một lúc, Hứa Tư Điềm vừa thử quần áo, vừa thuận miệng nói: “Này, cậu nói xem, chờ ngày cậu sinh con, Trần Kỵ có thể cũng giống như trong tiểu thuyết chủ tịch ngang ngược mà tớ xem không, sốt ruột muốn liều mạng với bác sĩ, há mồm muốn phá hủy bệnh viện, nói cái gì mà không đỡ đẻ cho tốt thì sẽ để cho các bác sĩ chôn cùng.”

 

Chu Phù suýt chút nữa bị cô chọc cười chết: “Cậu suy nghĩ nhiều quá rồi.”

 

“Thật đấy, khi còn bé tớ ở Kim Đường, nhưng nhìn anh ấy đánh nhau từ nhỏ đến lớn, với tính tình của Trần Kỵ thì phá bệnh viện gì gì đó, tớ cảm thấy hoàn toàn có thể làm được.” Hứa Tư Điềm nghiêm túc.

 

Chu Phù cũng nói chuyện với cô: “Chắc là không đâu, bệnh viện chúng tớ đặt vẫn là nhà anh ấy.”

 

“Vậy không đúng lúc sao?”

 

Chu Phù: “?”

 

Hứa Tư Điềm: “Phá thì cũng không cần bồi thường.”

 

Chu Phù bật cười: “…”

 

Liên tiếp đi dạo đến hơn ba giờ chiều, Hứa Tư Điềm mua đồ không kém nhiều lắm, Chu Phù cũng chọn vài bộ váy phụ nữ có thai có kích thước thích hợp.

 

Hai người tùy ý tìm một quán ăn nhẹ ngồi xuống nghỉ chân, lúc Chu Phù muốn gọi đồ uống, còn bị Hứa Tư Điềm ngăn lại: “Không được, cậu cũng đừng hại tớ, chỉ có thể uống chút nước dưa leo thôi, muốn cho Trần Kỵ biết tớ dẫn cậu đi uống mấy thứ này, mạng nhỏ của tớ sẽ khó bảo toàn.”

 

“…”

 

Chu Phù: “Cậu quản còn nghiêm hơn cả Trần Kỵ!”

 

Hơn nửa tiếng sau, Trần Kỵ tới cửa hàng đón người, Hứa Tư Điềm chủ động biết điều rút lui, trước khi đi còn thuận miệng nói một câu: “Bàn giao tốt đẹp, hoàn thành nhiệm vụ viên mãn.”

 

Trần Kỵ thấy Chu Phù còn chưa ăn xong, lười biếng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô, kiên nhẫn tiếp tục ăn với cô.

 

Chu Phù bắt đầu ăn, quai hàm phồng lên, giống như một con chuột hamster nhỏ. Người đàn ông nghiêng người, một tay đặt lên má, cứ như vậy nhìn chằm chằm cô, khóe môi còn hơi mỉm cười, như là nhìn thế nào cũng không đủ.

 

Chỉ là không lâu sau, động tác nhai thức ăn của Chu Phù bỗng nhiên dừng lại, tay cầm muỗng nhịn không được siết chặt, động tác ngước mắt nhìn về phía Trần Kỵ đều chậm chạp lại gượng gạo.

 

Tầm mắt Trần Kỵ chưa từng rời khỏi người cô, rất nhanh liền nhận ra có gì đó không đúng, đầu óc anh hoạt động rất nhanh, anh lo lắng Chu Phù sợ hãi, cố gắng làm chậm giọng nói, cố gắng thong dong bình tĩnh hỏi: “Có phải cảm giác bắt đầu đau không?”

 

Vẻ mặt Chu Phù cứng đờ, nhẹ nhàng gật đầu.

 

“Đừng sợ, anh ôm em về xe, bệnh viện ở gần đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-330.html.]

 

“Dạ…”

 

Đại khái là bởi vì lần trước trải qua một lần sợ hãi, thằng nhóc kia so với ngày sinh dự tính hơi sớm hơn một tuần.

 

Khi Trần Kỵ ôm Chu Phù vào bệnh viện, cô có thể cảm giác được anh cũng đang lo lắng.

 

Chỉ là không muốn để cho cô nhận ra, muốn cô an tâm.

 

Thậm chí, Trần Kỵ so với cô còn càng thêm sợ hãi.

 

Chỉ là điều khiến Chu Phù không ngờ là ngoại trừ Hứa Tư Điềm nói “Phá bệnh viện” “Muốn bác sĩ chôn cùng”, Trần Kỵ cũng không nói ra một câu nào, người đàn ông luôn ngạo mạn lạnh lùng hiếm khi hạ thấp tư thế nói chuyện với các bác sĩ.

 

Yêu cầu các bác sĩ chăm sóc cô, tất cả nhờ mọi người.

 

Giống như lo lắng ảnh hưởng đến thao tác của bác sĩ, toàn bộ quá trình, tâm tình Trần Kỵ vững vàng bình tĩnh đến mức không có một tia gợn sóng.

 

Chu Phù nằm trên bàn mổ, Trần Kỵ liền thay quần áo bảo hộ y tế, ở bên cạnh cô từ đầu đến cuối.

 

Chu Phù đánh không đau, ngoại trừ ban đầu hơi đau, càng về sau thật ra cũng không có cảm giác gì quá lớn.

 

Nhưng mà cô gái nhỏ nằm ngửa vừa dùng sức vừa nhìn về phía Trần Kỵ, chỉ thấy hốc mắt người đàn ông mắt thường có thể thấy được, chậm rãi đỏ hoe.

 

Khi tiếng trẻ con khóc nỉ non vang vọng cả phòng phẫu thuật, Chu Phù thở phào nhẹ nhõm.

 

Trần Kỵ nắm tay cô, cơ bản là không có tâm tư để ý đứa bé bên kia, một lòng một dạ chỉ nhớ thương Chu Phù, anh tiến đến trước mặt cô, nhịn không được cúi người hôn lên khóe môi cô.

 

Chu Phù vừa mới dùng không ít sức lực, lúc này tiếng nói cũng không rõ ràng lắm, hơi yếu ớt: “A Kỵ…”

 

“Ừm, anh ở đây.”

 

Tay cô gái nhỏ đưa lên má anh, bị anh nắm chặt.

 

Chu Phù thản nhiên cười: “Có phải anh khóc rồi không?”

 

Trần Kỵ không phủ nhận: “Ừm.”

 

Nụ cười của Chu Phù càng sâu hơn: “Anh thật yếu ớt, mất mặt quá.”

 

“Ừm.”

 

——

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Trần Thương Lục: Có người quản ông đây sao?

Loading...