Anh Luôn Ở Đây - Chương 329

Cập nhật lúc: 2025-03-08 21:42:37
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Kỵ thuận tay nhận lấy, lật qua nhìn, cẩn thận kiểm tra mấy lần, hỏi cô: “Váy làm sao vậy em?”

 

“Nhỏ quá…” Chu Phù cười không nổi, “Em vừa mới thử vài cái, tất cả cái này đều chật.”

 

Cô nói xong, hai tay ở trên bụng khoa tay múa chân một chút.

 

“Này không phải rất bình thường sao?” Trần Kỵ cười trấn an cô, “Thằng nhóc kia đang ăn no và ngủ say, chắc chắn sẽ lớn nhanh.”

 

Đạo lý này Chu Phù cũng biết: “Nhưng mấy cái này mới mua mấy hôm trước mà.”

 

Cái này lớn lên cũng quá nhanh…

 

Cô bất chợt nhìn vào trong gương, suýt chút nữa không kịp phản ứng là mình, Chu Phù thuận miệng nói một câu: “Khó trách anh có thể nhịn được.”

 

Cái dạng này, sợ là không cần nhịn, cô muốn chui rúc vào sừng trâu rất nhỏ bé.

 

Trần Kỵ nghe vậy đầu tiên là sửng sốt, sau khi phản ứng kịp ý tứ trong lời nói của cô, bàn tay to vốn đang ôm eo cô véo má cô một cái, để cho cô nhìn về phía mình, sau đó ra vẻ hung dữ nói: “Lời này có ý gì vậy?”

 

Chu Phù mím môi không lên tiếng.

 

Trần Kỵ tiếp tục nói: “Ghét bỏ vợ của tôi đúng không?”

 

Chu Phù: “…”

 

“Cô từ đâu ra vậy? Cũng có gan ghét bỏ vợ tôi, một cô gái xinh đẹp như vậy, cũng tới phiên cô nói này nói nọ à?” Thủ đoạn dỗ dành người của Trần Kỵ từ trước đến nay đều có phong cách riêng.

 

Chu Phù trước đây chưa từng vì không mặc được quần áo mà rầu rĩ, nhất thời không thích ứng được, vốn dĩ còn hơi buồn bực, kết quả bị một câu nói nhẹ nhàng của anh chọc cười, nắm đ.ấ.m nhỏ đánh ở trên vai anh, cau mặt cười mắng: “Anh có bệnh à…”

 

Trần Kỵ nắm chặt nắm đ.ấ.m cô đập tới, dùng lòng bàn tay của mình bao bọc lấy, cũng cười nhẹ một tiếng: “Em thật sự cho rằng anh dễ nhịn như vậy sao?”

 

Chu Phù nhướng mi nhìn anh.

 

“Mỗi tối em đều ôm anh ngủ với gối, hơn nửa đêm anh kiên trì đi WC vài lần, em biết cái rắm.” Trần Kỵ đối với việc này cực kỳ thẳng thắn, nói tương đối trắng trợn.

 

Chu Phù: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-329.html.]

 

Anh tiếp tục nói: “Còn nữa, mỗi sáng em thức dậy, liền không cảm thấy tay mỏi sao?”

 

Chu Phù sửng sốt, sau đó bỗng nhiên mở to mắt.

 

“Đúng, chính là em nghĩ như vậy, thế nào.” Thái độ của Trần Kỵ hợp tình hợp lý, không biết xấu hổ quả thật không người nào có thể địch.

 

Chu Phù: “…”

 

“Chỉ có vậy, em còn có thể nghi ngờ sức hấp dẫn của mình sao?” Trần Kỵ véo cằm cô, “Vậy chi bằng trực tiếp nghi ngờ anh không được à.”

 

“…”

 

Chu Phù vẫn không nhịn được cười: “Anh cũng không cần hy sinh nhiều như vậy đâu.”

 

“Không phải là váy chật sao? Cùng em ra ngoài mua một tủ mới về.” Vẻ mặt Trần Kỵ vô cùng chảnh, “Nhà chúng ta không có gì khác, tiền quản đủ.”

 

Chu Phù: “…”

 

Bản thân cô cũng không quá để ý chuyện này, chỉ là ở giai đoạn cuối của thai kỳ, tâm trạng của cô có chút bất ổn. Trần Kỵ tới tới lui lui dỗ dành vài phút, tâm tình cô gái nhỏ liền tốt lên rất nhanh: “Quên mất, không cần anh đi cùng đâu.”

 

Trần Kỵ: “?”

 

Chu Phù: “Vừa lúc em hẹn Hứa Tư Điềm, lát nữa bảo cậu ấy đi chọn với em.”

 

Trần Kỵ đối với việc vị trí làm bạn riêng của mình bị người ta cướp, ít nhiều vẫn có chút khó chịu: “Lục Minh Bạc không phải nói rằng cô ấy phải ra nước ngoài sao? Sao còn rảnh tìm em đi dạo phố chứ.”

 

Chu Phù: “Dạ, là bởi vì sắp ra nước ngoài nên phải mua chút đồ nên mang theo, cậu ấy thường uống thuốc các loại, bên ngoài có thể mua không tiện như vậy, thuận tiện đặt mua chút quần áo, một mình cô ấy ra nước ngoài, không quen cuộc sống nơi đây, chắc chắn phải chuẩn bị trước những thứ có thể, ôi.”

 

“Được, hẹn gặp ở đâu, lát nữa anh đưa em qua.” Trần Kỵ như có điều suy nghĩ, sau đó thuận miệng nói một câu, “Đừng lo lắng, Lục Minh Bạc tuy ngu ngốc, nhưng không thể để cô ấy một mình ra nước ngoài, cậu ta đã xin anh nghỉ phép.”

 

Hứa Tư Điềm biết Chu Phù hiện giờ bụng lớn đi lại không thuận tiện như trước, hơn nữa Trần Kỵ chắc chắn không yên tâm bà cô nhỏ của anh với cô ấy chạy đến nơi quá xa, cho nên chu đáo chọn địa điểm ở khu thương mại cách nhà Chu Phù không xa.

 

Khi Trần Kỵ đưa Chu Phù vững vàng đến trước mặt Hứa Tư Điềm, Hứa Tư Điềm còn đặc biệt nói: “Anh yên tâm đi, mượn bà cô nhỏ nhà anh mấy tiếng, nhất định sẽ chăm sóc thật tốt.”

 

Trần Kỵ gật đầu, nhìn về phía Chu Phù: “Có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh, kết thúc thì nói cho anh biết, anh tới đón em.”

Loading...