Anh Luôn Ở Đây - Chương 328
Cập nhật lúc: 2025-03-08 21:42:10
Lượt xem: 8
Trần Kỵ rốt cuộc không nỡ làm chuyện gì khác người với cô trong thời kỳ đặc biệt này.
Anh biết rõ sức khỏe cô không tốt, cho dù lúc này thời gian mang thai phản ứng không lớn, đại đa số thời gian đều có thể ăn có thể ngủ yên ổn, không có quá nhiều phản ứng xấu, Trần Kỵ cũng không muốn vì thỏa mãn d/ục vọng cá nhất mà để cho Chu Phù mạo hiểm.
Cho nên ngoài miệng sau khi đỡ ghiền, anh liền không có làm càn tiến thêm một bước.
Người đàn ông này từ sau khi ăn mặn, từ trước đến nay thích được voi đòi tiên, chưa bao giờ hứng thú còn dễ dàng buông tha cô. Giờ phút này động tác không có trật tự trên tay bỗng nhiên tém lại, Chu Phù còn có chút kinh ngạc, mở mắt nhìn về phía anh.
Trần Kỵ nhìn thấy ánh mắt và biểu cảm này của cô, nụ cười mang theo chút xấu xa: “Làm gì? Cảm thấy không đủ, còn muốn quyến rũ anh sao?”
“…”
Chu Phù siết chặt nắm đ.ấ.m đập thẳng vào n.g.ự.c anh, nhưng ánh mắt khó tin vẫn không thay đổi.
Trần Kỵ biết cô đang suy nghĩ gì, khẽ cười một tiếng tự giễu nói: “Yên tâm đi, em mang thai cục cưng, làm sao anh còn có gan làm chuyện này chứ? Anh cũng không phải là cầm thú.”
Lúc trước Chu Phù bị anh bắt nạt thê thảm, không ít lần âm thầm dùng cái từ này mắng qua anh, giờ phút này nghe anh nói như vậy, nhất thời nhanh mồm, bật miệng thốt ra nói: “Anh không phải sao?”
“?”
Đuôi lông mày Trần Kỵ lập tức nhướng lên, đầu lưỡi lưu manh chống lên má, lại suýt chút nữa bị cô làm tức chết: “Nếu anh thật sự là cầm thú, tám chín tháng nay em còn có thể yên tâm sinh con à? Đã sớm không biết bị anh đ/è xuống làm bao nhiêu lần rồi.”
Chu Phù: “…”
Con người Trần Kỵ này từ trước đến nay như vậy, nói chuyện mặn chay không kiêng dè, bao nhiêu từ ngữ mang màu sắc đều có thể bị anh nói nghiêm túc, mặt không đỏ tim không đập.
Chu Phù nhớ lại bộ dạng vừa rồi của anh, cuối cùng vẫn nhịn không được nhỏ giọng hỏi: “Vậy anh… không khó chịu sao? Lâu như vậy…”
Bàn tay to của Trần Kỵ đặt ở trên đỉnh đầu cô không quá dịu dàng xoa hai cái: “Tám năm đều nhịn qua, mấy tháng này tính là cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-328.html.]
Chu Phù không thể không thừa nhận, những lời này khiến cô cảm động trong nháy mắt, chẳng qua cái miệng này của Trần Kỵ cũng không làm cô thất vọng, hốc mắt cô thậm chí còn chưa kịp cay cay, đã nghe thấy anh nói tiếp: “Thế này không đánh trả sao? Tay trái chán rồi đổi tay phải, hai tay đều chán rồi, còn có tay của em.”
Chu Phù: “…”
Cô không nên cảm động mù quáng.
Sau khi hai người ở trong phòng làm việc hơi chán một hồi, Chu Phù từ trên người anh đứng lên, Trần Kỵ thuận tay kéo vạt váy nhăn lại chỉnh tề cho cô.
Chu Phù đưa tay chỉ vào đống bản vẽ trên bàn: “Các thực tập sinh vẽ bản vẽ thi công, em để ở đây, anh nhớ xem nhé, em đi đây.”
Ánh mắt Trần Kỵ không rời khỏi người cô: “Phải đi rồi sao? Chưa tới một lúc mà.”
Trần Kỵ: “Thật muốn dời vị trí làm việc của em sang đối diện anh.”
Người đàn ông chỉ vào n.g.ự.c mình: “Nếu không trực tiếp ngồi đây đi làm cũng được.”
Chu Phù không nói gì trừng mắt nhìn anh, cười nói: “Làm việc cho tốt, thời gian làm việc đừng nghĩ lung tung.”
Trần Kỵ nghe vậy cũng kéo khóe môi, thái độ trong nháy mắt đoan chính: “Đã nhận, lãnh đạo đi thong thả.”
Chu Phù: “…”
Cuối tuần hôm nay, Chu Phù ngủ thẳng đến hơn mười giờ mới rời giường, ăn xong bữa sáng sau đó vào phòng thay đồ, kết quả ở bên trong đợi gần nửa tiếng cũng không thấy người đi ra.
Trần Kỵ vốn đang ở trong bếp làm bánh ngọt ít đường vừa mới học được cho cô, kết quả hồi lâu không nghe thấy tiếng bước chân cô đi tới, cũng không nghe thấy cô đùa với Cô Lỗ, anh không chút suy nghĩ liền lập tức buông đồ trong tay xuống, bước nhanh về phía phòng thay đồ.
Sau khi đến phòng thay đồ, anh phát hiện Chu Phù cau mày, cúi đầu ngồi trên sô pha nhỏ bên cạnh tủ thủy tinh, trong tay nắm chặt mấy chiếc váy phụ nữ có thai mà cô đã mặc mấy lần trước, mặt ủ mày chau sững sờ.
Thấy cô đang yên đang lành ngồi ở đó, Trần Kỵ thoáng thở phào nhẹ nhõm, sau đó anh đi vài bước về hướng đó, lười biếng ngồi xổm xuống trước mặt cô, khẽ nâng cằm hỏi cô: “Ngẩn người cái gì vậy bà cô nhỏ.”
Chu Phù bĩu môi trừng anh một cái, sau đó giơ mấy cái váy trong tay lên, không lên tiếng.