Anh Luôn Ở Đây - Chương 325

Cập nhật lúc: 2025-03-08 11:49:55
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Phù cũng không biết vì sao vừa nhìn thấy Trần Kỵ, tình cảm của mình lập tức tràn đầy, nước mắt rơi nhanh hơn bất cứ thứ gì, cơ bản là đã quên bên cạnh còn có những người khác.

 

Lúc này phục hồi tinh thần lại, lý trí ngắn ngủi trốn đi lại chiếm giữ cao điểm một lần nữa, cảm giác xấu hổ lập tức xông lên đầu.

 

Dù sao lúc trước ở công ty, cô thậm chí không muốn công khai quan hệ với Trần Kỵ với các đồng nghiệp, sau đó cho dù mọi người đều biết chuyện hai người đã sớm kết hôn. Lúc Chu Phù ở trước mặt mọi người, cô cũng cố gắng không tiếp xúc khi không cần thiết với anh ngoài công việc, chỉ muốn đơn thuần duy trì quan hệ cấp trên cấp dưới vô cùng đơn giản, càng miễn làm nũng và đùa giỡn với anh trước mặt mọi người.

 

Cho nên giờ phút này nhớ lại, Chu Phù chỉ cảm thấy mất mặt.

 

Cũng không biết suốt đêm từ chức chạy trốn còn kịp không.

 

Trần Kỵ thấy tâm tình Chu Phù ổn định lại, anh liên tiếp rút mấy tờ giấy, đưa tay muốn giúp cô lau vết nước còn sót lại trên mặt.

 

Lúc này Chu Phù đang đắm chìm trong sự xấu hổ không có mặt mũi gặp người khác, cũng không muốn để anh chạm vào nữa, lập tức rút khăn giấy ra khỏi tay người đàn ông: “Để em tự làm.”

 

Trần Kỵ vừa nhìn vẻ mặt không được tự nhiên của cô, liền biết cô đang suy nghĩ gì, nhịn không được cười nhẹ hai tiếng: “Yên tâm đi, không ai dám cười nhạo em đâu.”

 

Động tác lau mặt của Chu Phù dừng lại: “…”

 

Cái hay không nói, nói cái dở.

 

Bên ngoài phòng nghỉ, các bác sĩ dựa theo kết quả kiểm tra của Chu Phù rất nhanh phân tích ra tình huống. Sau khi thông báo rõ ràng với Trần Kỵ, anh vẫn quyết định để Chu Phù đến bệnh viện ở lại vài ngày, quan sát cẩn thận.

 

Bệnh viện là trên danh nghĩa Lục Thiên Sơn, điều kiện thật ra cũng tương đối khá, cộng thêm thân phận đặc biệt của Chu Phù tuần trước, gần như sắp xếp chỗ ở cao nhất.

 

Chu Phù dù tốt cũng không tốt bằng nhà mình, Chu Phù ở bên trong dưỡng vài ngày sau liền chán.

 

Thỉnh thoảng lúc Phương Hân và những người khác tan làm, tất cả mọi người rảnh rỗi sẽ gọi video điện thoại đến an ủi Chu Phù một chút. Chu Phù nhìn hoàn cảnh phòng làm việc quen thuộc kia, hận không thể lập tức bay trở về làm việc.

 

Dù sao trong công ty có một nhóm đồng nghiệp và bạn bè nói chuyện, pha trò để giải tỏa sự nhàm chán, mà ở trong bệnh viện ngoại trừ đối mặt với một phòng bác sĩ y tá, cũng chỉ còn lại có Trần Kỵ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-325.html.]

Cô gái nhỏ nhịn vài ngày, cô chọn thời điểm Trần Kỵ ở đây, nói suy nghĩ của mình với anh.

 

Trần Kỵ nghe xong, đối với chuyện cô muốn trở lại làm việc cũng không có dị nghị gì, chỉ là sự chú ý không khỏi dừng lại ở câu nói cuối cùng của cô, người đàn ông lạnh lùng hừ cười một tiếng: “Có thể, Chu Phù.”

 

Chu Phù: “?”

 

“Trong công ty có rất nhiều bạn bè, bệnh viện chỉ có anh à?”Trần Kỵ vốn định đi ra ngoài làm chút đồ ngọt cho cô, lúc này cũng dừng bước, lập tức ngồi xuống cuối giường cô, vẻ mặt làm ra vẻ khó chịu, “Chung quy là chán, chán rồi sao?”

 

Chu Phù sửng sốt trong chớp mắt, sau khi kịp phản ứng, suýt chút nữa không cười đến đau bụng, hai tay cô ôm bụng, cằm hơi ngửa, cười không ngừng: “Trần Kỵ, anh có bệnh gì à.”

 

Vẻ mặt Trần Kỵ cũng không sụp đổ bao lâu, thấy cô cười, anh cũng nhịn không được kéo khóe môi xuống, rất nhanh đổi đề tài: “Lục Minh Bạc nói, Hứa Tư Điềm làm chút đồ ngọt đặc biệt cho phụ nữ có thai ăn không dễ tăng đường huyết, bảo cậu ta đưa tới, phỏng chừng lát nữa sẽ đến dưới lầu bệnh viện.”

 

“Thật sao anh?” Đôi mắt Chu Phù sáng lên, kết quả kiểm tra theo thông lệ mấy lần trước phát hiện ra bởi vì cô mang thai, lượng đường trong m.á.u hơi cao một chút, cho nên trong khoảng thời gian này cô mạnh mẽ từ bỏ đồ ngọt đã từng thích ăn nhất, thời gian cai càng lâu thì càng thèm, lúc này vui vẻ vô cùng.

 

“Lừa em làm gì.”

 

Ý cười trên mặt Chu Phù cơ bản là không giấu được, Trần Kỵ nhìn thấy thế, âm thầm than nhẹ một hơi. Anh biết cô gái này mang thai thời gian dài như vậy, trên mặt luôn là bộ dạng thoải mái, tự do và vui tươi hớn hở, thật ra thì đau khổ trên thân thể lén lút ăn không ít, sợ anh lo lắng và đau lòng nên cô rất ít khi chủ động nói với anh.

 

Vui vẻ qua đi, Chu Phù lại bỗng nhiên nhớ tới lời anh mới nói, vội hỏi anh: “Anh nói Hứa Tư Điềm làm xong rồi, để Lục Minh Bạc đưa tới à? Vậy hai người bọn họ làm hòa rồi sao?”

 

“Em và Hứa Tư Điềm không phải bạn thân sao? Em cũng không biết thì làm sao anh biết.” Trần Kỵ đối với cuộc sống tình cảm của người khác từ trước đến nay không quan tâm và để ý lắm.

 

Chu Phù nói: “Mỗi lần em hỏi cô ấy chuyện này, cô ấy đều không muốn nhắc lại, luôn nói rằng sẽ không nói với em chuyện xui xẻo này, sợ không tốt cho thai nhi.”

 

“Cái này cũng không có gì sai.” Trần Kỵ cười khẽ một tiếng.

 

Chu Phù: “…”

 

Vài ngày sau, Chu Phù kết thúc chuyến đi bệnh viện này, một lần nữa trở lại Phù Trầm đi làm.

 

Vừa vào bộ phận thiết kế, trong dự đoán chào đón đồng loạt ánh mắt nghiền ngẫm của mọi người.

Loading...