Anh Luôn Ở Đây - Chương 324
Cập nhật lúc: 2025-03-07 19:21:04
Lượt xem: 5
Đợi khuôn mặt quen thuộc của người đàn ông đập vào mắt một lần nữa, Chu Phù rốt cuộc không nhịn được đỏ mắt, mũi chua xót, trưởng thành và bình tĩnh cái gì chứ. Dường như trong khoảnh khắc quên ngay lập tức, cô không biết tại sao uất ức và bối rối vừa mới đè xuống, vừa đến trước mặt Trần Kỵ liền lập tức không có chỗ che giấu.
Giờ phút này Chu Phù cũng mặc kệ Phương Hân ở bên cạnh nhìn, cô không hề nghĩ ngợi liền giơ hai tay từ trong chăn ra, đáng thương vươn về phía Trần Kỵ. Đôi môi hồng bị hàm răng cắn đến tái nhợt, một lát sau lại buông ra, rất nhanh khôi phục màu m.á.u đỏ tươi: “Ôm…”
Trần Kỵ không nói nhiều lời cúi người xuống, bàn tay to xuyên qua khe hở giữa thắt lưng và chăn của cô, hơi đưa người vào trong lồng n.g.ự.c rộng lớn của mình.
Giữa hai người mặc dù cách nhau một cái bụng không lớn không nhỏ, nhưng vẫn phù hợp như cũ.
Giây tiếp theo hai má Chu Phù vùi vào trong n.g.ự.c anh, cuối cùng trong mũi ngửi được mùi quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn kia, khiến cô vô cùng tin tưởng và có cảm giác an toàn, mùi hương độc quyền thuộc về Trần Kỵ.
Cảm giác uất ức lúc này bộc phát, nước mắt lúc này kiểm soát không được trào ra, một giọt tiếp một giọt không ngừng rơi xuống.
Tiếng huhu nức nở rầu rĩ từ trong lòng người đàn ông truyền ra: “Cuối cùng anh cũng tới, hù c.h.ế.t em, em tưởng rằng sắp xảy ra chuyện…”
Lòng bàn tay ấm áp của Trần Kỵ dán vào gáy cô gái nhỏ, đầu tiên là siết chặt, sau đó giống như lo lắng sức lực quá mạnh sẽ làm đau cô, lại hơi buông lỏng một chút sức, bàn tay to đón lấy, chậm rãi vu/ốt ve mái tóc mềm mại của cô gái.
Một lát sau, Trần Kỵ lại đè thấp người một chút, tầm mắt đặt ngang tầm với Chu Phù, đôi môi mỏng hơi lạnh tiến tới trước trán trơn bóng của cô gái nhỏ. Đầu tiên là dịu dàng dán lên da thịt mềm mại của cô, không mang theo bất kỳ sắc thái tình d/ục nào hôn một cái, sau đó hôn môi thân mật dần dần đi xuống, thuận theo lông mi còn đọng nước mắt nhẹ nhàng run rẩy của cô, chậm rãi đi tới đuôi mắt.
Chu Phù nhắm mắt lại theo bản năng, cố gắng kiềm nước mắt một lần nữa từ hốc mắt chảy xuống gò má.
Vết nước hiện ra ánh sáng yếu ớt.
Người đàn ông cứ như vậy ở trước mặt người ngoài, không hề kiêng dè mà hôn từng chút nước mắt của cô gái.
Giây lát, cuối cùng Trần Kỵ cũng mở miệng, giọng nói có chút trầm, nhưng vẫn mang theo thứ gì đó chỉ thuộc về mình Chu Phù, cực kỳ dịu dàng: “Đừng sợ, anh đã trở lại, còn có cái gì đáng sợ chứ?”
“Có phải anh đã nói với em rằng mặc kệ gặp phải chuyện gì, anh đều có thể giải quyết không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-324.html.]
“Yên tâm tin tưởng anh là được rồi, đúng không?”
Chu Phù gật đầu.
Thật ra cô hiểu đạo lý này, sức khỏe của cô, cô ít nhiều cũng rõ ràng tình trạng, cho dù là muộn màng.
Thêm vào thái độ của các bác sĩ vừa rồi khi làm kiểm tra cho cô, cô cũng nhìn thấy, nghiêm khắt nhưng không nghiêm trọng, lúc này cô liền biết cũng không có vấn đề quá lớn.
Cho nên sau khi làm xong tất cả kiểm tra, cô đều có thể duy trì tâm tình khá ổn định, thản nhiên tiếp nhận và phối hợp.
Nhưng trong nháy mắt nhìn thấy Trần Kỵ, cô liền nhịn không được rơi nước mắt.
Chu Phù suy nghĩ một chút, lúc nhướng mi, hốc mắt đỏ lên còn chưa rút đi. Tấy vậy, trái tim Trần Kỵ mềm nhũn một mảng lớn.
“A Kỵ, lúc em vừa làm kiểm tra, thật ra thì rất trưởng thành và ổn định.” Cô nhìn về phía Phương Hân, “Không tin anh hỏi chị Hân Hân đi, khi đó một giọt nước mắt em cũng không rơi…”
Phương Hân nhìn sửng sốt, bất chợt nghe thấy tên của mình, vội phục hồi tinh thần lại, xấu hổ gật gật đầu sau đó lập tức lui ra ngoài, trả lại thế giới của hai người cho vợ chồng son sến súa làm người ta khiếp sợ trước mắt.
Từ đầu đến cuối ánh mắt Trần Kỵ dừng lại trên người phụ nữ nhỏ thuộc về mình trên giường kia, anh nghe vậy, thản nhiên cười một tiếng: “Ngoan như vậy sao?”
Chu Phù phồng má, yếu ớt trừng anh một cái: “Đều tại anh.”
“Trách anh? Trách anh cái gì?” Trần Kỵ thuận thế ngồi xuống bên giường, để cho cô có thể vừa vặn tựa vào n.g.ự.c mình, đầu ngón tay giống như trêu chọc bạn nhỏ, nhéo cằm cô gái nhỏ, “Trách anh chiều hư em à?”
Chu Phù không phản bác, xem như ngầm thừa nhận, suy nghĩ một chút rồi nói: “Dù sao… anh tự làm tự chịu…”
Trần Kỵ cúi đầu cười véo má cô: “Được, chút tính tình nhỏ nhen này của em, anh còn vui vẻ chịu đựng.”