“Cục cưng, hít thở sâu, đừng căng thẳng, không có gì lớn đâu. Bác sĩ đang trên đường đến, anh cũng sẽ đến ngay.”
“Phương Hân đi vào với em chưa?”
Chu Phù cố gắng ngước mắt lên, ánh mắt căng thẳng uất ức nhìn về phía cô ấy, sau đó nhẹ nhàng gật đầu: “Dạ…”
Trần Kỵ thoáng thở phào nhẹ nhõm: “Không sợ, ngoan, điện thoại vẫn luôn kết nối, anh nói chuyện với em.”
Chu Phù bĩu môi ôm bụng: “A…”
Trần Kỵ biết tính tình cô, thử khơi mào các loại đề tài để hấp dẫn và chuyển sự chú ý của Chu Phù.
Phương Hân ở bên cạnh cô gái nhỏ. Trong vòng vài phút ngắn ngủi nghe được lời Trần Kỵ nói ra, thậm chí so với mấy năm cô vào công ty còn nhiều hơn không ít.
Cô bỗng nhiên ngộ ra câu châm ngôn tình cảm kia.
Người đàn ông không thực sự không biết cách nói chuyện để dỗ phụ nữ vui vẻ, đơn giản phải xem anh ta có thích hay không, có nguyện ý hay không.
Cũng không biết là biện pháp một tay Trần Kỵ chuyển sự chú ý có tác dụng hay là cái khác, cảm giác đau đớn trong bụng Chu Phù dần dần yếu bớt, không có vừa rồi bỗng nhiên khó chịu thở không ra hơi, cảm giác căng thẳng buông lỏng xuống, đầu óc cũng tỉnh táo không ít.
Phương Hân tỉ mỉ quan sát vẻ mặt và phản ứng của cô, thấy thế, vội hỏi: “Bây giờ em có khỏe không?”
Chu Phù nghiêng đầu nhìn cô ấy, gật đầu, ngay cả nói chuyện cũng có năng lượng hơn rất nhiều: “Dạ, hình như không còn đau nữa ạ.”
Trên mặt Phương Hân cuối cùng cũng nở nụ cười: “Thật tốt quá, vậy chắc là không có chuyện gì đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-323.html.]
Tiếng đối thoại của hai người rõ ràng thông qua điện thoại truyền tới lỗ tai Trần Kỵ, người đàn ông thở phào nhẹ nhõm thật sâu, bàn tay to nắm tay lái siết chặt lại hơi buông ra, khớp xương trắng bệch một lần nữa khôi phục màu máu, bọc vô lăng bị anh nắm chặt đến mức hơi lõm xuống.
Bác sĩ tới rất nhanh, không tới năm phút đồng hồ, trong phòng làm việc đã đứng đầy người.
Ngay cả Lục Thiên Sơn cũng ở trong đó.
Rõ ràng mấy phút trước, khi nhận được điện thoại của con trai gọi tới, ông đã hoàn tất dự án với đối tác, chỉ chờ ký tên và bắt tay.
Nào ngờ điện thoại vừa chuyển được, sau khi Trần Kỵ nói xong hai ba câu về sự việc, trợ lý trơ mắt nhìn chủ tịch hơn năm mươi tuổi này lạnh lùng mất đi phong độ lão luyện. Ông đứng dậy rời đi, hạng mục mấy chục tỷ nói mặc kệ thì mặc kệ.
Chu Phù im lặng ngồi ở giữa giường lớn trong phòng nghỉ, đối mặt với một phòng người, ít nhiều còn có chút xấu hổ.
Lúc này cô đã không còn khó chịu nữa, liền bắt đầu cảm thấy mình vừa rồi có phải có chút chuyện bé xé ra to không, hại mọi người đi một chuyến tay không.
Sau khi cô nói rõ tình huống đơn giản, mấy chuyên gia vẫn nhanh chóng lắp ráp xong dụng cụ mang đến, tiến hành một số điều tra cần thiết ngay tại chỗ.
Sự tình liên quan đến “người câm nhỏ” trong bụng, Chu Phù cũng không từ chối, nghe lời tùy ý các bác sĩ sắp xếp. Cô ngoan ngoãn tiến hành phối hợp với các loại kiểm tra, trong lúc đó vẫn duy trì sự thành thục bình tĩnh mà người trưởng thành nên có.
Sau khi kiểm tra xong toàn bộ, các chuyên gia cầm số liệu ra khỏi phòng nghỉ, tụ tập trên bàn hội nghị nhỏ trong phòng làm việc của Trần Kỵ phân tích tình huống của Chu Phù.
Trần Kỵ lúc này trở lại công ty.
Dưới chân người đàn ông nổi gió đi vào tầng lầu của bộ phận thiết kế. Khi đi ngang qua một nhóm bác sĩ đông đúc tại bàn hội nghị của văn phòng, ngay cả chào hỏi cũng không có thời gian chào một tiếng, anh lập tức đi vào bên trong phòng nghỉ.
Chu Phù giờ phút này vừa mới làm xong kiểm tra, im lặng dựa vào đầu giường, ấm áp nhỏ nhẹ trò chuyện với Phương Hân. Cảm xúc dường như điều chỉnh cũng không tệ lắm, không còn căng thẳng và bối rối như lúc trước.
Nhưng mà trong nháy mắt Trần Kỵ mở cửa đi vào giường cô, tiếng nói chuyện của cô gái nhỏ đột nhiên dừng lại, khóe môi hơi cong lên độ cong cứng lại, động tác ngước mắt vô cùng chậm chạp.