Bệnh viện Chu Phù giám sát sức khỏe cách nhà không xa, là một bệnh viện tư nhân trên danh nghĩa Lục Thiên Sơn.
Bởi vì giữa nhà và tòa nhà Phù Trầm cách nhau chỉ có năm phút đi bộ, cho nên từ công ty đến bệnh viện cũng rất tiện lợi.
Nghe thấy cô hít một hơi lạnh trong điện thoại, khi cổ họng mềm mại nói đau, người đàn ông từ trước đến nay thong dong bình tĩnh hiếm thấy hoảng hốt, mồ hôi lạnh liền toát ra, dường như không chút do dự liền bỏ lại một phòng cao tầng không quan trọng, bước chân rời đi khá dồn dập.
Chu Phù ở bên nhau với anh, sau khi được anh chăm sóc quen rồi, bất kể gặp phải chuyện lớn nhỏ gì, phản ứng đầu tiên chính là tìm anh thương lượng hoặc trợ giúp, tính ỷ lại đối với anh vô cùng mãnh liệt.
Thường ngày ngay cả nặn kem đánh răng cũng muốn anh nặn, càng không cần phải nói gặp phải chuyện đại sự nghi ngờ có dấu hiệu sinh non này.
Lúc này đầu óc cô trống rỗng, trong ý thức chỉ cảm thấy đau đớn, không nghĩ ra phương pháp ứng phó nào.
Trần Kỵ biết tính tình cô gái nhỏ nhà hắn, biết cô lúc này phỏng chừng sợ hãi đến luống cuống tay chân, chỉ có thể mạnh mẽ đè xuống tâm tình căng thẳng trong nháy mắt dâng lên trong lòng, buộc bản thân phải giữ bình tĩnh.
Người đàn ông cố gắng giữ cho giọng nói của mình bình thản ung dung, không truyền cho cô thêm nỗi sợ hãi và lo âu, dịu dàng hỏi thăm tình huống cụ thể của cô: “Hiện tại em đang ở đâu? Ở nhà hay là ở công ty?”
“Ở, ở công ty, em muốn ngủ trưa, ở phòng nghỉ trong phòng làm việc của anh.” Chu Phù nhất thời nói năng lộn xộn, “Anh không ở nhà, em lười, lười về nhà, cho nên…”
Trần Kỵ “Ừm” một tiếng, biết được giờ phút này cô không ở nhà một mình, thoáng thở phào nhẹ nhõm: “Đừng sợ, cách ngày sinh dự tính còn hơn một tháng, chắc là không sinh nhanh như vậy đâu, có thể là bị chuột rút. Anh sẽ nhanh chóng liên hệ bác sĩ cho em, em ở trong phòng nghỉ ngoan ngoãn chờ một lát, anh đang trên đường trở về công ty, cúp điện thoại trước vài phút, chờ liên lạc xong người, anh lập tức gọi lại cho em, được không?”
Hơi thở Chu Phù lên tiếng rất yếu, vừa nghe liền nhịn đau: “Dạ…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-322.html.]
Tiếng nói này nghe được trong lỗ tai Trần Kỵ, khiến cho trái tim vốn đang treo lơ lửng của anh lập tức thắt lại đau đớn, anh nghiến chặt răng mới có thể hạ quyết tâm cúp điện thoại của cô.
Người đàn ông từ cục quy hoạch xuống lầu với tốc độ cực nhanh. Sau khi vào trong xe, anh không chút suy nghĩ liền gọi điện thoại cho Lục Thiên Sơn, bảo ông sắp xếp người, thông báo bệnh viện cho người đến Phù Trầm.
Sau khi liên lạc với Lục Thiên Sơn xong, anh lại lập tức gọi điện thoại cho Phương Hân.
Đây là Trần Kỵ hiếm có, chủ động gọi điện thoại cho người phụ nữ khác ngoại trừ Chu Phù và bà nội Tô Tú Thanh.
Lúc điện thoại được kết nối, Phương Hân dường như cũng vừa mới từ trong giờ nghỉ trưa tỉnh lại, nhất thời còn chưa kịp phản ứng người gọi điện thoại cho mình là Trần Kỵ, tiện tay liền nhận.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc của sếp cô, Phương Hân từ tư thế nằm sấp biến thành ngồi nghiêm chỉnh, kinh ngạc không hiểu sao nhận được điện thoại của Trần Kỵ, càng kinh ngạc vì giọng nói và thái độ nói chuyện của đối phương.
Người đàn ông luôn lạnh lùng xa cách không tài nào với tới, bỗng nhiên mang theo giọng điệu thỉnh cầu mà Phương Hân chưa nghe thấy, nói với cô: “Có thể mời cô đến phòng làm việc của tôi xem tình huống của Chu Phù không? Cô ấy đang ngủ trưa trong phòng nghỉ, vừa mới gọi điện thoại nói với tôi đau bụng, tôi đã bảo bác sĩ chạy tới. Tôi cũng đang trên đường trở về, nhưng tôi sợ bây giờ cô ấy một mình ở bên trong sẽ sợ hãi, có thể vào giúp cô ấy một chút không? Làm ơn.”
Ngữ khí hèn mọn đến mức khiến Phương Hân mở to hai mắt. Sau khi liên tiếp nói mấy câu, cô vội vàng cúp điện thoại chạy đến văn phòng riêng kia.
Đến lúc cô đẩy cửa vào, Chu Phù ôm bụng ngồi ở trên giường, đã nói chuyện điện thoại với Trần Kỵ một lần nữa.
Lúc này cô gái nhỏ không có sức lực giơ điện thoại lên. Sau khi mở loa trực tiếp ném điện thoại lên giường, cho nên từng câu từng chữ Trần Kỵ nói cũng rõ ràng lọt vào tai Phương Hân.
Giọng nói của người đàn ông dịu dàng đến kỳ cục. Nếu không phải lúc này chính tai cô nghe thấy, đánh c.h.ế.t cô cũng sẽ không tin tưởng ngày thường nghiêm túc, ngay cả một chút tươi cười sếp cũng ít có, vậy mà có thể dùng ngữ khí và kỹ năng nói như vậy để dỗ người.