Anh Luôn Ở Đây - Chương 321

Cập nhật lúc: 2025-03-07 12:05:58
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Phù không cho Trần Kỵ đi khắp nơi hai bên mệt nhọc, cô nói muốn cùng Phương Hân ra ngoài đổi khẩu vị, buổi trưa không ăn cơm anh làm, anh cũng không cần bớt chút thời gian chạy về một chuyến.

 

Cơm trưa trôi qua, Chu Phù cũng lười về nhà. Sau khi cùng Phương Hân và Đơn Đình Đình trở lại công ty, cô liền vào phòng làm việc của Trần Kỵ trước mặt mọi người quang minh chính đại, chuẩn bị vào phòng nghỉ bên trong ngủ một lát.

 

Cô bây giờ ngủ rất nhanh, chỉ có điều giấc ngủ hôm nay lại không yên ổn như vậy.

 

Trong lúc mơ mơ màng màng, những giấc mơ cứ đến.

 

Hơn nửa tiếng sau, Chu Phù nhíu mày tỉnh lại.

 

Tay tìm kiếm dưới gối, sau khi sờ được điện thoại, cô vội vàng gọi điện thoại cho Trần Kỵ.

 

Bên cục quy hoạch, một cuộc họp kéo dài một buổi sáng vừa mới nghỉ ngơi giữa giờ. Một phòng cao tầng, tất cả đều tại chỗ đợi lệnh, chỉ đơn giản uống hai ngụm trà, không một người rời đi.

 

Trần Kỵ lười biếng dựa vào lưng ghế, ngón tay thon dài cài cà vạt, vô tình hay cố ý mà kéo kéo.

 

Thấy người xung quanh không có phản ứng gì, nửa phút sau, lại lười biếng kéo một hồi.

 

Lần này rốt cuộc hấp dẫn ánh mắt mấy người cách đó không xa, một người trong đó vừa cẩn thận mở miệng nhìn về phía anh hô một câu “Tổng giám đốc Trần”, còn chưa kịp nói hết lời, chợt nghe thấy Trần Kỵ lập tức tiếp lời, ý tứ khoe khoang giữa những hàng chữ của người đàn ông giấu cũng giấu không được, ngữ khí hết lần này tới lần khác vẫn có thể duy trì vẻ thờ ơ kia: “À, anh nói cà vạt sao? Là, buổi sáng thức dậy, vợ trong nhà nhất định phải thắt cho tôi, chê cười rồi.”

 

“…” Đối phương há miệng, vài giây sau mới cẩn thận hỏi:” Tổng giám đốc Trần, anh xem cuộc họp của chúng ta có nên tiếp tục không.”

 

“…” Trần Kỵ nhướng mí mắt, mặt không biếu cảm nói, “Sắp xếp nhóm tiếp theo bắt đầu.”

 

“Vâng, Tổng giám đốc Trần.”

 

Khi nhận được điện thoại của Chu Phù, vừa vặn là mấy phút sau khi hội nghị bắt đầu.

 

Khi chuông điện thoại của Chu Phù vang lên, người báo cáo đột nhiên im bặt.

 

Tiếng chuông kia là do Chu Phù một ngày nào đó tâm huyết dâng trào ôm điện thoại của Trần Kỵ cài đặt cho anh, quá đáng yêu, là loại cô gái nhỏ như cô sẽ thích, nhưng giờ phút này trong phòng họp nghiêm túc tịch mịch này, cùng vẻ mặt tổng giám đốc công ty xây dựng Phù Trầm trong trẻo nhưng lạnh lùng cao ngạo dính dáng đến quan hệ, liền có vẻ vô cùng sợ hãi.

 

Các lãnh đạo cấp cao ở đây vốn tưởng rằng, hội nghị nghiêm túc như vậy bỗng nhiên bị điện thoại bất chợt cắt đứt, ít nhiều sẽ khiến Trần Kỵ có chút phản cảm.

 

Dù sao mọi người đều biết, ông lớn trong nghề này cũng không phải là người tính tình tốt có kiên nhẫn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-321.html.]

Nào ngờ Trần Kỵ không chỉ không có phiền chán mà cúp máy, thậm chí còn lo lắng đối phương chờ quá lâu, trước mặt nhiều người như vậy, anh không chút do dự liền nhận máy.

 

Đầu bên kia điện thoại mơ hồ truyền đến một giọng nữ, nghe dường như còn rất yếu ớt: “A Kỵ, em vừa mới ngủ trưa gặp ác mộng…”

 

Trên bục giảng chính, người báo cáo nơm nớp lo sợ đứng lặng tại chỗ, không biết có nên tiếp tục báo cáo hay không, vừa rối rắm vừa lại nghe thấy Trần Kỵ mở miệng ấm áp hỏi: “Em mơ thấy cái gì?”

 

Chu Phù căng thẳng nói: “Mơ thấy thằng bé kia sau khi sinh ra là một người nói quá nhiều, bởi vì nói quá nhiều nên bị rất nhiều nhà trẻ ném ra…”

 

Trần Kỵ nhịn không được cười ra tiếng, kiên nhẫn dỗ dành cô: “Sẽ không đâu, giấc mơ và hiện thực đều trái ngược.”

 

Chu Phù “Dạ” một tiếng, không đợi tâm tình căng thẳng thả lỏng xuống, âm điệu lại cao thêm mấy độ: “Vậy sẽ không phải… sinh ra một người câm chứ…!”

 

Đại khái là bởi vì chấn động này quá mức mãnh liệt, Chu Phù thậm chí cảm thấy bụng cũng đột nhiên đau.

 

Trần Kỵ bị liên tưởng không thể tưởng tượng nổi này của cô chọc cho dở khóc dở cười, khóe môi đang cong lên, chợt nghe thấy tiếng nói của Chu Phù bên kia trở nên không đúng lắm: “A Kỵ…”

 

Âm cuối kéo dài, từ sợ hãi biến thành bất lực.

 

Lông mày Trần Kỵ nhíu lại, sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống: “Làm sao vậy?”

 

“Bụng em hơi đau… Có phải người câm nhỏ này chuẩn bị ra không…”

 

Dường như người đàn ông trong nháy mắt liền từ trên ghế đứng lên, không nói nhiều lời cũng không quay đầu lại đi ra ngoài phòng họp.

 

Một phòng cao tầng hai mặt nhìn nhau.

 

Có người hỏi: “Cái này, cái này còn mở không?”

 

Có người đáp: “Vậy phải xem Tổng giám đốc Trần có về không.”

 

“Không biết mọi người có nghe nói qua không, người này ở Phù Trầm chưa bao giờ nghe điện thoại trong cuộc họp, bản thân không nghe, cũng không cho người khác nghe, tình huống này chỉ có một khả năng.”

 

“Cái gì?”

 

“Điện thoại là vợ Tổng giám đốc Trần gọi tới.”

 

Một vị lãnh đạo bên cạnh cười lắc đầu nói: “Vậy giải tán trước đi, sợ là các người không biết, Tổng giám đốc Trần lấy bà xã kia làm bà cô nhỏ hầu hạ, phỏng chừng trong chốc lát sẽ không trở lại.”

Loading...