Anh Luôn Ở Đây - Chương 320

Cập nhật lúc: 2025-03-07 12:05:52
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một bên tay một bộ, lạnh nhạt hỏi: “Hôm nay em muốn mặc màu gì?”

 

Lúc này đầu óc Chu Phù vẫn không xoay chuyển được, lắc đầu nói không biết, để anh tùy tiện chọn.

 

Trần Kỵ không quấy rầy cô nữa, tiện tay để lại cho cô một chiếc áo khoác lông màu đỏ rượu, còn mình thì trở lại phòng thay đồ, chọn một chiếc cà vạt cùng màu.

 

Lúc đi ra, Chu Phù đã ngây ngốc ôm chăn ngồi dậy.

 

Trần Kỵ làm như thật cầm cà vạt đi tới bên giường, cúi người đến trước mặt cô: “Thắt cà vạt cho anh đi.”

 

Chu Phù nhất thời còn chưa kịp phản ứng, nói trắng ra: “Không phải anh tự thắt được sao?”

 

Lúc trước cô thắt là do chính tay anh dạy.

 

Trần Kỵ trả lời một đằng: “Hôm nay anh phải đi cục quy hoạch một chuyến.”

 

Chu Phù còn chưa hiểu, chỉ chớp mắt: “Dạ.”

 

Cô biết rằng bình thường anh chỉ có thể đến những nơi tương đối chính thức như thế này, mới có thể âu phục giày da, đây là cô mới dọn vào không bao lâu liền hiểu được thói quen nhỏ thuộc về anh.

 

Trần Kỵ khẽ thở dài một hơi, nghiến chặt hàm răng, đưa tay véo má trái cô, trong giọng nói mang theo chút ấu trĩ không được tự nhiên: “Lúc trở về, trong nhóm kết nối dự án kia, có mấy người ngốc nghếch khoe khoang không ngừng.”

 

“Khoe cái gì vậy anh?” Chu Phù không hiểu, cô thật sự nghĩ không ra, Trần Kỵ quá vượt trội so với người thường về mọi mặt, một người đàn ông hầu như cái gì cũng có, rốt cuộc là thần thánh phương nào có thể ở trước mặt anh có vốn liếng và sức mạnh để khoe khoang như thế.

 

Trần Kỵ hừ lạnh một tiếng: “Vô tình hay cố ý lấy tay kéo cà vạt méo mó, sau đó giả vờ xin lỗi nói một câu thật ngại quá, cà vạt vợ trong nhà thắt không thuần thục lắm, chê cười rồi.”

 

“Bọn họ có vợ à?” Trong giọng nói của Trần Kỵ mang theo chút khinh thường, “Khinh thường ai vậy chứ?”

 

Lúc này Chu Phù thật sự nhịn không được cười ra tiếng: “Trần Kỵ, có phải anh chưa trưởng thành không?”

 

Tại sao ngay cả chuyện không quan trọng này cũng phải ganh đua so sánh thế!

 

Người đàn ông nghe vậy liền nhướng mày, nắm cằm cô gái nhỏ, trong giọng nói mang theo uy hiếp: “Thế nào? Mới mấy tháng không chạm vào em, vợ lại bắt đầu nghi ngờ anh chưa trưởng thành sao? Có cần bây giờ anh lập tức làm cho vợ nhớ lại, rốt cuộc anh trưởng thành hay chưa không?”

 

Chu Phù muốn bóp ch/ết trái tim của anh, rõ ràng cô đã mang thai con của anh, nhưng vẫn dễ xấu hổ như cũ: “Trần Kỵ! Chú ý dưỡng thai.”

 

Cô lôi đứa bé ra để chuyển chủ đề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-320.html.]

 

Nào biết người đàn ông trước mặt không thèm để ý, thuận miệng nói: “Vô dụng thôi.”

 

Chu Phù không biết anh chỉ cái gì: “?”

 

“Ông đây đã cho gen rồi, em có chú ý dưỡng thai thế nào, tên này cũng không khá hơn chút nào đâu, ra ngoài hỗn như nhau thôi.”

 

Chu Phù: “…”

 

“Nhận thức của em về bản thân cũng rất sâu sắc đấy.”

 

Trần Kỵ cà lơ phất phơ kéo miệng cười một tiếng.

 

Hai người nhàm chán qua một hồi, Chu Phù vẫn đưa tay thắt cà vạt cho anh, thuận ý anh.

 

Đến thời gian Trần Kỵ ra ngoài, Chu Phù còn chưa có ý định đứng lên. Người đàn ông trước khi đi vẫn như thường ngày, quan tâm dặn dò cô nhớ ăn bữa sáng trên bàn rồi đến công ty, trên đường phải chú ý an toàn, có chuyện gì thì lập tức gọi điện thoại cho anh.

 

Chu Phù dạ dạ vài tiếng, lại nằm xuống chui vào trong chăn.

 

Lười biếng ở lại chừng mười phút sau, rốt cuộc cô cũng cam lòng đứng dậy xuống giường đi rửa mặt.

 

Trên bàn rửa mặt, Trần Kỵ đã múc nước súc miệng và vắt kem đánh răng cho cô.

 

Ann chăm sóc cô quả thật rất chu đáo, hầu như là chuyện có thể nghĩ đến đều hy vọng có thể thay cô gói ghém.

 

Có một buổi sáng, Hứa Tư Điềm đến nhà tìm Chu Phù, trong lúc vô tình nhìn thấy bàn chải đánh răng đã vắt sẵn kem đánh răng trước bàn rửa mặt, ngoài miệng lập tức chậc chậc không ngừng: “Trần Kỵ coi cậu ba tuổi sao?”

 

Chu Phù chứa bọt biển ngượng ngùng nở nụ cười.

 

Hứa Tư Điềm suy nghĩ một chút, lại mở miệng phủ định cách nói vừa rồi của mình: “Không, anh ấy cũng chỉ đối với cậu như vậy thôi. Tớ đoán chừng chờ con nhà cậu sinh ra, cho dù chỉ có một tuổi, anh ấy không chừng cũng sẽ trực tiếp nói với thằng nhóc kia là đã một tuổi rồi, còn không biết tự nặn kem đánh răng à? Nếu con không biết cách nặn thì đừng đánh răng nữa.”

 

Chu Phù: “…”

 

Chu Phù vừa đánh răng, vừa nhớ lại những chuyện thú vị đã xảy ra hằng ngày. Trong lúc vô tình liếc nhìn tấm gương to như vậy trước mặt, cô mới phát hiện khóe môi của mình dường như vẫn luôn giương lên.

 

Hứa Tư Điềm từng nói qua, bởi vì cô có được sự thiên vị mạnh mẽ nhất, mới có thể không lúc nào là không cười đến phát ra từ nội tâm, không kiêng nể gì.

 

Cuộc họp bên cục quy hoạch liên tiếp mở cả buổi sáng không ngừng.

Loading...