Anh Luôn Ở Đây - Chương 319

Cập nhật lúc: 2025-03-07 12:05:37
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố gắng hết sức để cô thoải mái trong công việc, phát huy giá trị hiệu quả của mình.

 

Ở điểm này, Trần Kỵ hiển nhiên cũng vô cùng tán thành.

 

Trong lòng Trần Kỵ, anh thủy chung cho rằng Chu Phù trước hết là chính mình, là một cá thể độc lập, thứ hai là cô sẽ có thêm một số thân phận bổ sung như “vợ” hoặc “mẹ”.

 

Bởi vì yêu anh nên cô mới cam tâm tình nguyện bị dán thêm những mác này.

 

Cho nên anh cũng tuyệt đối không thể để cho những thứ này thêm vào mác, trở thành trói buộc bắt cóc cô.

 

Cô không bao giờ cần phải nhượng bộ, thỏa hiệp và hy sinh cho bất cứ điều gì vì thân phận được gọi là “vợ” hoặc “mẹ”.

 

Cô luôn có thể làm hết khả năng của mình, làm hết thảy chuyện mình muốn làm.

 

Mà anh chỉ cần cho cô đủ kiên định ủng hộ là được rồi.

 

Chu Phù vô cùng thích ứng với cường độ công việc mà lão Dư Phương Hân sắp xếp cho cô, mỗi ngày trôi qua không khác bao nhiêu so với trước kia, cuộc sống đi làm từ chín giờ đến năm giờ.

 

Có một chút khác biệt ở chỗ là gần như ngày nào cô cũng đến công ty đúng giờ, trong khoảng thời gian này bắt đầu thích ngủ, thỉnh thoảng không có cách nào dậy sớm. Xét thấy chồng mình chính là cấp trên trực tiếp, vì quan hệ đặc biệt này, cô thỉnh thoảng đùa giỡn đi cửa sau cũng không kiêng nể gì, cô thường sẽ ở trên giường ăn vạ nhiều hơn nửa tiếng một tiếng, lại lười biếng rời giường rửa mặt ra ngoài.

 

Một ngày trước vừa mới giao xong một hạng mục bản thảo, ngày hôm sau lượng nhiệm vụ liền khá nhẹ. Nghĩ đến đây, sáng sớm hôm đó tới gần thời gian muốn rời giường, Chu Phù liền không hề áp lực tâm lý ôm chăn tiếp tục ngủ nướng.

 

Thời gian Trần Kỵ rời giường từ trước đến nay sớm hơn cô, ngoại trừ công việc phải qua tay anh xử lý nhiều ra, mỗi ngày anh còn phải thay Chu Phù làm xong bữa sáng trước khi rời giường.

 

Thật ra thì việc nhà giống như làm bữa sáng, Lục Thiên Sơn phái tới mấy người giúp việc và chị dâu cũng có thể làm thuận buồm xuôi gió, thậm chí bởi vì có kỹ năng chuyên môn, người ta có thể làm đa dạng hơn Trần Kỵ nhiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-319.html.]

Ban đầu cũng giao cho các cô làm hai ngày, mặc dù Chu Phù ngoài miệng không nói, nhưng sau khi Trần Kỵ quan sát vài ngày, anh rất dễ dàng liền phát hiện ra bà cô nhỏ nhà mình dường như đã ăn quen tay nghề của anh, so với các chị dâu làm, Chu Phù dường như càng ưu ái anh làm hơn.

 

Sau khi nhận ra tình huống này, anh liền không nói nhiều lời ôm những chuyện này về trên người mình một lần nữa.

 

Dù sao tự mình chăm sóc cô là chuyện anh có hứng thú nhất trong đời.

 

Hôm nay Trần Kỵ vẫn như thường ngày, anh đã sớm tỉnh dậy.

 

Trước khi chuẩn bị rời giường, anh rón rén lật cô gái nhỏ đưa lưng về phía mình qua, năm ngón tay rõ ràng khớp xương xuyên qua sợi tóc mềm mại lại hơi có vẻ rối bù của cô, bàn tay to chụp gáy cô, cách cái bụng nhỏ cũng không tính là quá lớn kia, vô cùng chiếm hữu mà ấn người đến bên môi mình.

 

Đầu tiên là theo thói quen tiến đến giữa cổ cô, ngửi thật sâu vài giây, sau khi thỏa mãn, lại hung hăng gặm đôi môi mềm mại hơi mở ra của Chu Phù.

 

Tay còn lại chiếm hời của cô gái nhỏ. Sau một trận lăn qua lăn lại, không đánh thức người khác, ngược lại bản thân không thể nhịn được nữa.

 

Nghẹn đến gân xanh trên cổ nổi lên, m.á.u cả người cũng bắt đầu sôi trào, nhưng hết lần này tới lần khác lại bởi vì thời kỳ đặc biệt và tình huống đặc biệt này, không thể lôi kéo cô thức dậy thực hiện một số hành vi không phù hợp với mình và không thể để người khác nhìn thấy.

 

Cuối cùng chỉ có thể không biết xấu hổ thừa dịp lúc người ta ngủ đến mơ mơ màng màng, anh nắm tay nhỏ bé của cô, buộc phải mang theo chút an ủi nhân đạo nào đó cho riêng mình.

 

Sau đó rời giường vào phòng tắm, tiến hành một vòng phát tiết cuối cùng.

 

Tất cả những gì xảy ra trong thời gian này, Chu Phù ngủ đến bất tỉnh nhân sự hoàn toàn không biết gì cả.

 

Đó là lý do tại sao cô gái thức dậy mỗi ngày sau giấc ngủ ngon luôn nghĩ trăm lần cũng không ra, nghĩ không ra vì sao vừa tỉnh dậy, tay của mình luôn đau xót đến mức không thể hiểu được, muốn dùng sức cũng không dùng được.

 

Nghĩ không ra dứt khoát không nghĩ nữa, cô mơ mơ màng màng ôm chăn ngủ thêm một lát, lại chậm rãi xoay người tới gần nửa bên giường trống của Trần Kỵ, vứt bỏ gối của mình, nằm lên chỗ của anh. Khi ngửi được mùi vị quen thuộc anh lưu lại, cô mới yên tâm tiếp tục trở về chỗ hơn nửa tiếng.

 

Khi tỉnh dậy, cô mơ hồ đã có thể ngửi thấy mùi thơm bữa sáng mà Trần Kỵ làm cho cô. Cô gái nhỏ lấy tay dụi dụi mắt, còn chưa đợi hoàn toàn tỉnh táo lại, Trần Kỵ đã cầm trang phục thông thường cô muốn mặc đi làm tới.

Loading...