Anh Luôn Ở Đây - Chương 318

Cập nhật lúc: 2025-03-07 12:05:24
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Phù biết ban ngày anh chăm sóc mình được cho chăm sóc quá mức, cô có thể muốn ngủ liền ngủ, nhưng anh lại phải luôn luôn tỉnh táo canh giữ bên cạnh cô đợi lệnh, là người đều sẽ mệt mỏi, cho nên giờ phút này cô không đành lòng quấy rầy anh.

 

Suy nghĩ một chút, cô cẩn thận từng li từng tí từ trong lòng anh đi ra, sau đó đứng dậy xuống giường rón rén đi vào phòng ăn.

 

Đang muốn xem chạng vạng tối có thứ gì còn lại có thể hâm nóng để lót bụng không.

 

Kết quả còn chưa kịp mở tủ lạnh, chợt nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân xỏ dép lê của Trần Kỵ.

 

Chu Phù trong nháy mắt có tật giật mình.

 

Rõ ràng đã nói muốn kiểm soát ăn uống, cô còn không nghe lời, lén lút chạy ra ngoài ăn cơm.

 

Cô gái nhỏ cắn môi, cúi đầu không biết xấu hổ ngẩng đầu nhìn anh.

 

Trần Kỵ lập tức đi tới trước mặt cô, giọng nói còn mang theo chút khàn khàn mới tỉnh, đưa tay xoa xoa gò má cô: “Sao lại như vậy?”

 

Chu Phù cũng không muốn lừa anh, cô hạ quyết tâm, ngoan ngoãn tự thú với anh: “Em ra ngoài ăn vụng…”

 

“Ăn xong chưa?” Trần Kỵ hỏi.

 

Chu Phù lắc đầu: “Còn chưa thực hiện được, đã bị anh bắt được rồi.”

 

Người đàn ông kéo khóe môi, thản nhiên cười nói: “Anh chưa từng nói với em, em ở trong lòng anh động một chút anh cũng có thể biết được.”

 

Chu Phù: “…”

 

“Định ăn vụng cái gì?” Trần Kỵ thuận miệng hỏi.

 

“Được rồi, hâm nóng bữa tối một chút, tạm được tạm được.” Chu Phù thành thật nói ra.

 

“Nào còn thừa, anh đã tính toán tất cả, không tươi chắc chắc sẽ không giữ lại.” Ngón tay Trần Kỵ móc vào cằm cô, thoáng nâng lên, làm cho cô nhìn về phía mình, “Đói bụng muốn ăn cái gì sao không gọi anh?”

 

Chu Phù phồng má: “Không phải anh nói muốn kiểm soát số lượng sao… hơn nữa em thấy anh đang ngủ say.”

 

“Anh nỡ nhìn em đói thật sao?” Trần Kỵ xoa xoa đỉnh đầu cô, “Đến phòng ăn ngồi chờ, anh làm cho em.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-318.html.]

“Ồ…”

 

Giống như lo lắng Chu Phù đói bụng khó chịu, động tác của Trần Kỵ rất nhanh, không tới mấy phút đã bưng chén hoành thánh nóng hổi ra, thuận tay còn giúp cô làm một đĩa trứng ốp la nước sốt mà ngày thường cô thích ăn nhất.

 

Chu Phù vừa ngửi thấy mùi thơm quen thuộc liền thèm, háo hức chờ đợi. Sau khi lấy được muỗng cô vội vàng ăn hai miếng, suýt nữa thì bị bỏng.

 

“Chậm một chút, anh không giành với em.” Trần Kỵ liếc nhìn bộ dạng này của cô, trong lòng không hiểu sao lại hụt hẫng.

 

Sau khi vui vẻ ăn xong hai viên hoành thánh, Chu Phù mới ngước mắt nhìn Trần Kỵ trước mặt, trong lòng ít nhiều cũng có chút áy náy: “Em lại làm phiền anh nữa rồi, hại anh không thể nghỉ ngơi thật tốt…”

 

Trần Kỵ không lên tiếng, cứ như vậy lẳng lặng nhìn cô ăn.

 

“Em có thật sự phiền phức không?” Chu Phù rũ mắt nhìn chén, “Em biết phải kiểm soát thích hợp, nhưng không cẩn thận đói bụng, ngày mai em cam đoan không thêm cơm nữa.”

 

“Muốn em nói xin lỗi cái gì?” Người đàn ông trầm mặc thật lâu, đột nhiên mở miệng nói, “Em có ngốc không, nỗi khổ mang thai đều là do một mình em chịu, anh hầu hạ em thì sao chứ?”

 

Trần Kỵ hiếm khi nghiêm túc, giọng nói thần thái cũng không còn cà lơ phất phơ như ngày thường, thậm chí còn mơ hồ lộ ra chút… tự trách?

 

Một giây sau, bàn tay người đàn ông khẽ vuốt lên gương mặt cô gái nhỏ, trong giọng nói tràn đầy đau lòng: “Để em chịu đói.”

 

“Hả?” Chu Phù ngơ ngác ngước mắt, cái muỗng vẫn treo ở chỗ cũ, khó hiểu nhìn về phía anh.

 

Chỉ thấy Trần Kỵ kéo khóe môi, bất đắc dĩ tự giễu nói: “Anh cũng là lần đầu tiên chăm sóc phụ nữ có thai, không có kỹ năng để đối phó với nó…”

 

“Anh xin lỗi, cục cưng.”

 

Bởi vì trong khoảng thời gian Chu Phù có con, vẫn không có quá nhiều phản ứng không tốt, ngoại trừ ngày càng êm dịu ra, còn lại đều không có gì khác biệt quá lớn so với trước kia, ảnh hưởng đối với cuộc sống hàng ngày cũng không phải rất lớn, cho nên khi cô đưa ra ý kiến muốn trong lúc này đến công ty báo cáo và đi làm như thường lệ, Trần Kỵ cũng không có ý kiến phản đối gì.

 

Tất cả đều vui vẻ với cô, mặc cho cô tự do.

 

Nhưng từ sau khi Trần Kỵ bảo Lý Thuận đem mấy thùng kem cướp được từ trong tủ lạnh mang đến công ty chia cho mọi người, chuyện Chu Phù có con cũng mọi người đều biết.

 

Lúc trước Chu Phù ở trong công ty vẫn nhỏ tuổi nhất, tính cách lại dịu dàng, thói quen giúp người làm việc thiện, quan hệ với các đồng nghiệp đều tương đối khá.

 

Không chỉ có Trần Kỵ thiên vị cô, tất cả mọi người cũng vô cùng quan tâm cô.

 

Sau khi lão Dư và Phương Hân biết chuyện này, lượng công việc sắp xếp cho cô cũng giảm bớt, hơn nữa còn là trải qua suy nghĩ cẩn thận, vừa không để cho cô nhàn rỗi không có việc gì làm, cũng sẽ không để cho cô bận rộn đến mức cần ở lại tăng ca.

Loading...