Anh Luôn Ở Đây - Chương 317
Cập nhật lúc: 2025-03-07 12:05:11
Lượt xem: 11
Cho nên mỗi ngày thức dậy, việc đầu tiên cô gái nhỏ làm là nhìn mình trong gương tán thưởng, sau khi tán thưởng xong, cô phấn kích chạy đến bên cạnh cái cân, vừa cân vừa vui rạo rực lấy điện thoại ra đòi tiền thưởng của Trần Kỵ.
Chu Phù đâu phải là người thiếu tiền, đơn giản chỉ là thích chơi đùa.
Mà Trần Kỵ cũng vui vẻ chơi với cô, năm nghìn, năm nghìn lại năm nghìn, quẹt khá cam tâm tình nguyện.
Mãi cho đến ngày Lăng Lộ Vũ sinh, Chu Phù lo lắng muốn đi bệnh viện tiếp khách.
Trần Kỵ vốn cảm thấy chính cô cũng đang mang một cái bụng, bản thân cũng không chiếu cố được cho mình, đi cũng không giúp được gì, không cần thiết phải góp vui.
Nhưng Chu Phù muốn đi, anh cũng không nói nhiều lời, liền lái xe chở cô đi cùng đến bệnh viện.
Nào ngờ tình huống của Lăng Lộ Vũ cũng không tốt lắm, đứa bé trong bụng là một đứa bé rất có khả năng gây sức ép, không chỉ chọc cho cô ấy hơn chín tháng không thoải mái, cho đến giây phút cuối cùng chào đời cũng không bớt lo, nghe nói là cái đầu quá lớn, sinh ra khó khăn rất nhiều.
Lăng Lộ Vũ vừa đi vào đã hơn hai tiếng. Trong lúc cạn kiệt sức lực, giữa chừng, Thân Thành Dương từ bên trong vội vàng hoảng hốt chạy ra, để cho người ta đi mua chocolate.
Vẻ mặt Chu Phù mơ hồ nhìn về phía Trần Kỵ, biểu cảm hết sức lo lắng.
Người sau thì bình tĩnh lấy từ trong túi ra hai thanh chocolate, tiện tay đưa tới trước mặt Thân Thành Dương gấp đến độ đầu óc choáng váng: “Cái này có, đừng mua.”
Thân Thành Dương như là nhìn thấy cứu tinh, cầm lên liền chạy trở về, ngay cả câu cảm ơn cũng không kịp nói.
Bên ngoài phòng phẫu thuật nhất thời khôi phục bình tĩnh.
Chu Phù thở phào nhẹ nhõm, bị Trần Kỵ kéo trở lại ghế ngồi, cô nghiêng đầu nhìn về phía anh hỏi: “Tại sao đột nhiên muốn chocolate vậy anh?”
“Tốn quá lâu, không còn thể lực, phải bổ sung một chút.” Mặt Trần Kỵ không đổi sắc nói, “Thứ này phải chuẩn bị trước.”
Chu Phù mở to mắt: “Sao anh biết thế?”
“Nhiều chồng sách như vậy mà chẳng đọc được gì à? Những gì cần chuẩn bị anh đã chuẩn bị hết cho em rồi.”
Chu Phù “Ồ” một tiếng, may mắn nói: “Khó trách anh đặc biệt mang chocolate, em đã nói bình thường anh cũng không thích ăn đồ ngọt mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-317.html.]
Trần Kỵ lười biếng quay đầu, mí mắt nâng lên, nhìn lướt qua người cô: “Đó là anh đặc biệt mang cho người khác à?”
“Hả?” Chu Phù vô tội nhướng mi nhìn về phía anh.
“Là ai trước một giây mới vừa ra khỏi cửa, một giây sau liền quấn lấy anh muốn ăn ngọt, không cho ăn liền xụ mặt chơi xấu muốn khóc?” Trần Kỵ cười như không cười véo má cô.
“…”
Chu Phù rời mắt, không mặt mũi lên tiếng.
Cuối cùng sau khi kết thúc, Thân Thành Dương thở phào nhẹ nhõm từ bên trong đi ra, thuận miệng nói ra tình huống đứa nhỏ quá lớn không dễ sinh.
Người bên cạnh đi về phía đứa bé, hoặc là vây quanh chăm sóc Lăng Lộ Vũ, chỉ có Trần Kỵ nghe lọt tai chuyện này. Thấy Chu Phù xem xong Lăng Lộ Vũ lại ôm đứa bé xong, anh lập tức kéo cô đến khoa phụ sản bên cạnh làm kiểm tra.
Kết quả kiểm tra cũng rất bất ngờ.
Có lẽ trước đây Chu Phù luôn không ăn uống đàng hoàng. Sau khi có con, khẩu vị bỗng nhiên lớn hơn rất nhiều, bữa nào cũng ăn không ít, chênh lệch quá lớn, bản thân cô hấp thu không tốt lắm, tuy có thịt nhiều một chút, nhưng hầu hết đều ăn vào trên người đứa bé nên đứa bé lớn hơn dự kiến một chút.
Hơn nữa vóc dáng và khung xương của Chu Phù đều nhỏ, nếu không kiểm soát một chút, đến lúc đó có thể cũng sẽ gặp phải tình huống hôm nay của Lăng Lộ Vũ.
Chu Phù choáng váng, chỉ còn lại Trần Kỵ ung dung bình tĩnh tiến hành trao đổi với bác sĩ, tư vấn biện pháp giải quyết.
Kết quả đơn giản là phải bắt đầu từ ăn uống.
Lúc cần tiết chế cũng nên tiết chế.
Ngày hôm sau Chu Phù nhìn trên bàn được phối hợp lại, bữa trưa rõ ràng ít đi một chút, nhịn không được cảm thán với Trần Kỵ: “Thật không ngờ, anh cũng có ngày hôm nay.”
Có lẽ là trong khoảng thời gian này phóng túng quá mức, bỗng nhiên bắt đầu kiểm soát lượng ăn ban đêm ngày đầu tiên, Chu Phù hiếm khi lại không ngủ được.
Vốn đã buồn ngủ, cuối cùng lại bị đói tỉnh.
Vì không để cho cô một mình cô đơn, mấy tháng nay, thời gian làm việc và nghỉ ngơi ban đêm của Trần Kỵ gần như điều chỉnh theo nhịp điệu đồng bộ với cô. Cô mệt nhọc, anh liền lập tức buông chuyện trên tay, trở về phòng ngủ chung với cô.
Giờ phút này cách thời gian ngủ đã qua hơn một tiếng, người đàn ông ôm cô sau lưng đã nhắm mắt tiến vào trạng thái ngủ, hô hấp rất nặng.