Ngoài dự đoán đó là lần này Chu Phù mang thai lại vô cùng thoải mái.
Vốn tưởng rằng lấy điều kiện sức khỏe và lọ thuốc kia của cô, ít nhiều phải chịu chút đau khổ, vì thế Trần Kỵ còn âm thầm lo âu qua một khoảng thời gian rất dài, lo lắng cô sẽ bởi vì chuyện mang thai này mà xuất hiện đủ loại tình huống ngay cả anh cũng bó tay không có cách nào khác.
Cho nên từ sau khi đến bệnh viện xác nhận Chu Phù có con, sợi dây trong đầu Trần Kỵ vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng, dường như mỗi ngày anh đều tràn đầy năng lượng, chăm sóc Chu Phù lúc nào cũng cẩn thận.
Chỉ là không ngờ cô gái nhỏ này cả ngày ăn ngon ngủ ngon, thậm chí ngay cả ốm nghén cũng chưa từng có.
Duy nhất từng có một lần ốm nghén, đó là ngày đó đi quán cơm cafe với Phương Hân và Đơn Đình Đình, là lần đầu tiên phát hiện dấu hiệu mang thai.
Lần đó nôn cũng không nghiêm trọng, giống như là đặc biệt phát ra một tín hiệu cho Chu Phù, sau khi nhận được tín hiệu thì không nôn nữa.
Lăng Lộ Vũ mang thai sớm hơn cô mấy tháng, dường như từ lúc mang thai liền bắt đầu không thoải mái ở khắp nơi, phản ứng rất lớn. Mỗi lần thấy Chu Phù nhẹ nhàng thoải mái đến thăm mình mang thai, cô ấy hâm mộ đến sắp khóc.
Càng làm Trần Kỵ vui mừng đó là sau khi Chu Phù có thằng nhóc nhỏ, chất lượng giấc ngủ tốt hơn trước không ít, khẩu vị cũng lớn hơn rất nhiều.
Trước kia Chu Phù trải qua tám năm cuộc sống không tốt lắm, dẫn đến ban đêm mất ngủ nghiêm trọng. Sau đó được Trần Kỵ chăm sóc trở lại một ít, nhưng thỉnh thoảng vẫn có lúc không thể ngủ, hoặc ngủ không yên ổn lắm.
Mỗi khi ban đêm gặp phải tình huống này, Trần Kỵ không làm người này sẽ có chút thái độ cà lơ phất phơ, mạnh mẽ lôi kéo nhân viên ưu tú của mình tăng ca, thêm nhiều lần hoặc lâu hơn, luôn có thể để cho cô dính gối liền ngủ.
Chỉ là phương pháp này sau khi cô có con thì không thể dùng được, Trần Kỵ vô cùng lo lắng điều này, sợ cô sẽ ngủ không ngon. Ban đầu còn tra xét không ít tư liệu, cũng hỏi qua không ít chuyên gia phương diện liên quan, kiên nhẫn cẩn thận ghi nhớ phương pháp dày đặc dỗ người ngủ, kết quả là một cái cũng chưa dùng tới.
Chu Phù ngủ càng ngày càng nhiều, cũng càng ngày càng yên ổn, ban ngày ngủ nướng không dậy nổi. Buổi tối chưa đến tám chín giờ, cô vốn muốn ở trên sô pha xem phim truyền hình một lát, kết quả gần như không chống đỡ được nửa tiếng, mí mắt trên dưới liền bắt đầu đánh nhau, rồi sau đó dứt khoát mềm nhũn nằm lên đùi Trần Kỵ, trong n.g.ự.c ôm cái gối mơ mơ màng màng ngủ gật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-316.html.]
Cuối cùng bị Trần Kỵ ôm về phòng ngủ như thế nào cũng không biết, cô ngủ một giấc thẳng đến bình minh.
Về phần phương diện ăn uống, lúc trước khẩu vị của cô ít, miệng cũng bị Trần Kỵ nuôi dưỡng vô cùng xảo quyệt. Sau khi ở bên nhau hơn nửa năm, vấn đề kén ăn ngày càng nghiêm trọng.
Trần Kỵ cũng không có cách nào với cô, chỉ có thể vắt óc suy nghĩ đủ loại trò chơi mới phù hợp với khẩu vị của cô, bữa nào cũng dỗ dành cô ăn nhiều một chút.
Kết quả sau khi mang thai, đại khái là do một người ăn no hai người, Chu Phù phá lệ chủ động mở miệng yêu cầu thêm cơm.
Tật xấu kén ăn dường như cũng không hiểu sao biến mất.
Theo lời Chu Phù, đoán chừng là đứa nhỏ còn chưa ra đời trong bụng kia chưa thấy gì qua việc đời, cũng chưa ăn qua cái gì ngon, khá dễ lừa gạt.
Trần Kỵ nghe vậy bật cười, sau đó mỉa mai cô: “May mà không di truyền đến sự yếu đuối của mẹ, trên đời này cũng chỉ có một mình em không dễ lừa.”
Lời này Chu Phù không thích nghe, đợi anh vừa nói xong, cô lập tức mở miệng đổ lỗi: “Chủ yếu là trách anh quá hung dữ, sợ tới mức thằng bé không dám bắt bẻ, sợ vừa sinh ra đã bị anh ném ra ngoài.”
Trần Kỵ lúc này nghe theo lời cô, hết sức đồng ý “Ừm” một tiếng, gật gật đầu, còn đặc biệt đưa tay chọc chọc cái bụng nhỏ đã hơi lộ, cảnh cáo: “Có nghe thấy không, mẹ con nói rất đúng, cho nên con ngoan ngoãn một chút cho ba, đừng giày vò cô ấy, nếu không ba sẽ ném con ra ngoài.”
Vị trong bụng còn chưa sinh ra kia, giống như nghe hiểu được lời cha ruột, liên tiếp mấy tháng nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, khỏe mạnh lớn lên không giày vò.
Tâm tình Chu Phù tốt, khẩu vị cũng càng tràn đầy, mỗi ngày quấn lấy Trần Kỵ xin ăn, cô gái nhỏ trước kia gầy đến gió thổi là có thể ngã, mắt thường có thể thấy được cả người tròn không ít.
Lúc trước cô gầy quá mức, bây giờ thoạt nhìn cũng khá hơn không ít.