Anh Luôn Ở Đây - Chương 314
Cập nhật lúc: 2025-03-06 22:05:04
Lượt xem: 11
Thấy khuôn mặt Chu Phù đỏ bừng, tức giận trừng mắt nhìn anh, Trần Kỵ lại nhịn không được nhếch môi dưới, khẽ thở dài một hơi, ngón tay khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng gõ vài cái vào bụng dưới bằng phẳng không nhìn thấy bất kỳ thay đổi nào của cô: “Sau này trong cái bụng này, cũng không thể di truyền thói quen chơi xấu này của em được.”
Chu Phù không khách khí hất cằm: “Dựa vào cái gì chứ?”
Trần Kỵ l iếm môi dưới, buồn cười nói: “Anh sợ anh bị bỏ ra ngoài dễ dàng.”
Chu Phù hừ một tiếng: “Vậy bây giờ anh bỏ em đi, anh không bao giờ gặp rắc rối trong tương lai nữa.”
Trần Kỵ nghiến chặt răng hàm suýt chút nữa bị cô làm cho tức chết, nắm chặt cái cằm không có trái tim này, dùng giọng điệu tàn nhẫn nhất nói ra những lời sợ hãi nhất: “Anh bỏ được sao?”
Hơn ba giờ chiều, Lục Thiên Sơn đặc biệt tới một chuyến.
Rạng sáng sau khi Trần Kỵ gọi cho ông cuộc điện thoại kia, ông liền lập tức từ chối tất cả công việc trong tay, đặc biệt từ nước ngoài đáp chuyến bay gần nhất trở lại Bắc Lâm.
Sau khi tới sân bay quốc tế Bắc Lâm, ngay cả nhà cũng không có ý định về, lập tức bảo trợ lý lái xe về nhà Trần Kỵ.
Dọc theo đường đi, ông thấp thỏm lên kế hoạch trong đầu. Hồi lâu sau, ông mới sửa sang lại suy nghĩ nói chuyện với Trần Kỵ, liền gọi điện thoại qua.
Gọi vài lần liên tiếp cũng không thấy Trần Kỵ nhận, nhưng tình huống này ông đã sớm quen. Lục Thiên Sơn vô cùng kiên nhẫn không ngại phiền toái tiếp tục gọi, một lát sau rốt cuộc cũng đợi được điện thoại kết nối.
Chỉ có điều trong ống nghe truyền đến giọng của một cô gái nhỏ: “Xin chào?”
Lục Thiên Sơn sửng sốt, rất nhanh phản ứng lại chắc là Chu Phù, đổi lại là ai cũng không ngờ những kỹ năng m.á.u sắt đã có mặt trên thương trường từ nhiều năm nay, có một ngày cũng sẽ căng thẳng thấp thỏm trước mặt con trai và con dâu.
Lục Thiên Sơn hít sâu một hơi, cố gắng dùng giọng điệu dịu dàng nhất có thể, dù sao cô gái nhỏ ở đầu dây bên kia là cục cưng của con trai ông, một chút ông cũng không dám chậm trễ: “Xin chào, xin chào, ba là… Ba là ba của A Kỵ, Lục Thiên Sơn.”
Nghe giọng điệu nghi hoặc của Chu Phù, ông liền biết Trần Kỵ không lưu số điện thoại của ông, nhưng cũng ở trong dự đoán, Lục Thiên Sơn vội vàng tự báo cửa nhà.
So với sự xa cách và không kiên nhẫn của Trần Kỵ, Chu Phù không có mâu thuẫn và thành kiến gì với ông, thái độ rõ ràng tốt hơn rất nhiều: “Chào ba ạ, A Kỵ đang nấu cháo, con đi gọi anh ấy nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-314.html.]
Lục Thiên Sơn cũng cảm thấy hơi áy náy, suy nghĩ một chút, nói với cô: “Có phiền phức không? Là như vậy, một lát nữa thôi, ba có thể sẽ qua các con một chuyến, không biết các con có tiện không? Con có thể hỏi A Kỵ không?”
Chu Phù không chút suy nghĩ, lập tức đồng ý: “Được ạ, ba lại đây đi, chúng con không có việc gì cả.”
Cúp điện thoại, Chu Phù cầm điện thoại từ trên giường ngồi dậy, chuẩn bị xuống giường đi tìm Trần Kỵ nói một tiếng.
Chu Phù hiểu rõ cá tính mạnh miệng mềm lòng của Trần Kỵ, thật ra đối với người cha này đã sớm không có mâu thuẫn gì. Sau khi vào phòng bếp, cô tùy ý ngồi xuống cái ghế Nakashima, giơ điện thoại di động màu đen trong tay lên: “Vừa rồi điện thoại của anh vang lên.”
Trần Kỵ thản nhiên “Ừm” một tiếng, trên tay anh cầm muỗng gỗ, đôi mắt rũ xuống. Anh đang khuấy đều cháo thịt bằm ở trong nồi đất, mùi thơm tỏa ra bốn phía.
Chu Phù bị chọc hơi thèm ăn, nhịn không được tiến đến bên cạnh anh. Cô chui vào từ khe hở giữa cánh tay và bên hông người đàn ông, thò đầu ra.
“Cẩn thận nóng.” Trần Kỵ dặn dò nói.
“À.” Chu Phù trả lời xong, lại chuyển đề tài trở lại điện thoại, “Sau đó em nhận thay anh.”
Trần Kỵ như cũ chẳng thèm để ý nói: “Ừm, nhận thì nhận.”
“Anh không sợ bị em lén biết bí mật nhỏ của anh sao?”
Trần Kỵ hừ cười một tiếng: “Anh có thể có bí mật cái rắm, em cho rằng ai cũng giống như em à, hơn tám trăm anh trai ư?”
Chu Phù: “…”
Chu Phù không đào hố cho mình nữa, đi thẳng vào vấn đề: “Ba anh nói lát nữa sẽ tới đây một chuyến, em đồng ý rồi.”
Nghe vậy, Trần Kỵ hơi dừng muỗng gỗ trong tay, nhưng rất nhanh lại khôi phục như thường, cảm xúc dường như không có gì thay đổi, giọng nói vẫn dứt khoát như cũ: “Ừm, đoán chừng là biết em mang thai, đặc biệt tới tặng người tặng đồ, không chừng còn muốn đưa phòng nữa.”
Chu Phù mở to mắt: “Tặng người?”
“Bảo mẫu, nhất định là sợ anh không có kinh nghiệm, chăm sóc không tốt.” Trần Kỵ thấy Chu Phù trông mong nhìn nồi đất thèm ăn, dứt khoát múc cho cô một chén nhỏ pha thêm vị, sau khi khuấy ấm rồi giúp cô bưng lên bàn ăn, “Em đừng thấy ông ấy như vậy, lúc trước khi ông ấy và mẹ anh xa nhau, cũng không biết mẹ anh có anh, cho nên từ lúc mẹ anh mang thai đến lúc sinh nở, ông ấy không tham dự qua, cũng là một người không có kinh nghiệm. Tối hôm qua vừa nghe anh nói đến chuyện này của em, ông ấy liền căng thẳng không chịu nổi, nói chuyện cũng không lưu loát.”