Đối với chuyện mang thai này, ngay từ đầu Chu Phù vui sướng.
Trần Kỵ cho cô cảm giác an toàn, suy nghĩ của cô bây giờ vô cùng đơn giản. Đối với tương lai cũng không có chút băn khoăn, dù sao bất kể gặp phải bất cứ chuyện gì, bên cạnh cô nhất định sẽ có anh ở đây, cho nên đối với đứa bé đã đến, cô chỉ có vui vẻ và chờ mong.
Nhưng bởi vì người cha tương lai Trần Kỵ này cũng chưa từng có kinh nghiệm chăm sóc phụ nữ có thai, đối với cô căng thẳng khắp nơi, dẫn đến Chu Phù mất đi không ít vui vẻ ngắn ngủi.
Ví dụ như giữa trưa hôm đó từ bệnh viện kiểm tra xong, sau khi lái xe về đến nhà, chuyện đầu tiên Trần Kỵ làm đó là lập tức đi về phía tủ lạnh trước cô một bước. Trước tiên tịch thu không ít kem ly và toàn bộ hàng tồn kho mà cô giấu vào bên trong.
Chu Phù trông mong đứng bên cạnh tủ lạnh, nhìn anh bận rộn, sâu trong lòng vô cùng đau buồn.
“Nhiều như vậy, anh muốn lấy đi đâu thế…”
“Mặc kệ lấy đi đâu, dù sao cũng không có khả năng lọt vào miệng em.” Trần Kỵ ung dung bình tĩnh không ngừng móc ra ngoài, thỉnh thoảng còn mang theo ý cười mỉa mai cô vài câu, “Giấu rất nhiều nhỉ? Khó trách mấy tháng trước khi kỳ kinh nguyệt đột nhiên lại đau, cũng không dám làm nũng đùa giỡn với anh, thì ra là chột dạ.”
“…”
Dù sao cũng bắt được tang vật, Chu Phù không còn lời gì để nói.
“Buổi chiều đi làm bảo Lý Thuận đến một chuyến, mang toàn bộ đi chia cho mọi người ở công ty.” Trần Kỵ bày ra thái độ nhẫn tâm vô tình.
Chu Phù vẫn cố gắng tranh thủ một chút lợi ích cuối cùng cho mình: “Để lại một chút… mỗi ngày em sẽ nếm thử một miếng.”
Trần Kỵ cười lạnh một tiếng: “Lúc trước em cũng nói với anh như vậy, anh mắt nhắm mắt mở, em thì hay rồi, ban ngày ăn còn chưa đủ, nửa đêm thừa dịp anh ngủ, còn có thể len lén đứng lên lục tủ lạnh, mấy lần rồi, chính em nói.”
Chu Phù: “…”
Số lần quả thật không ít, cho nên sau kỳ kinh nguyệt đau cô cũng không dám lên tiếng.
Cuối cùng Trần Kỵ phát hiện tình huống không đúng lắm. Anh giận sôi máu, mình thật vất vả mới đút thuốc cho cô hơn một năm, mới chăm sóc tốt sức khỏe cô một chút, cô thì ngược lại, một ly kem trong tủ lạnh lập tức lăn qua lăn lại.
Sau khi sự việc bại lộ, Trần Kỵ đã tịch thu một lần, không ngờ lần này lật lại, cô lại vụng trộm thêm không ít.
Lại không nỡ tức giận hướng về phía cô, bằng không nói thêm vài câu chọc khóc, kết quả còn không phải để anh dỗ dành.
Anh cũng không biết nên tức giận hay nên cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-313.html.]
“Em lén lút đứng lên, anh có thể không biết à?” Trần Kỵ thấy cô càng đến gần, vươn cánh tay ngăn lại, “Đứng về phía sau một chút, không khí ở đây lạnh quá.”
“A…” Chu Phù nghe lời lui về phía sau vài bước.
Trần Kỵ tiếp tục nói: “Em động ngón tay trong lòng anh, anh cũng biết em muốn làm gì.”
Chu Phù: “…”
Nghĩ vậy, động tác thu dọn tủ lạnh của Trần Kỵ thoáng dừng lại, ánh mắt liếc nhìn qua người cô: “Hơn nửa đêm còn có thể khiến em có sức bò dậy khỏi giường, có phải anh nên kiểm điểm bản thân không đủ cố gắng không?”
Chu Phù sửng sốt hai giây: “…??!!”
“Vẫn không nên có hiểu lầm không thực tế như vậy…” Trong giọng nói Chu Phù mang theo sự sợ hãi.
Cuối cùng Trần Kỵ vẫn không nhịn được bị giọng nói này của cô chọc cười, tim cũng mềm nhũn không ít, không chịu nổi cô năn nỉ ỉ ôi, đến cuối cùng, anh vẫn để lại cho cô một ngăn kéo nho nhỏ.
Trần Kỵ thu dọn tủ lạnh xong đứng dậy, vừa quay đầu lại liền thấy trên mặt Chu Phù lộ vẻ mừng thầm sau khi thực hiện được, vẻ mặt kia giống hệt như lúc trước ở khu vui chơi Kim Đường, lúc anh đồng ý mua kem ly, vô tâm vô phế (*), cơ bản là một chút cũng không lo lắng cho sức khỏe của mình.
(*) Vô tâm vô phế (没心没肺): Một tâm một phế: Tạm hiểu là “Không tim, không phổi”, thường chỉ người vô tâm, nhẫn tâm, hay suy nghĩ đơn giản, thiếu suy nghĩ, thậm chí là… ngu đần.
Trần Kỵ đau đầu nhéo sống mũi, nụ cười trên khóe môi lộ rõ vẻ bất đắc dĩ.
Nhưng thật sự không có cách nào khác, anh đối với Chu Phù từ trước đến nay không có cách gì.
“Đừng lén ăn nữa, có nghe thấy không?” Trần Kỵ quan tâm dặn dò một câu, cũng không muốn dong dài “Vì tốt cho em” mà thế hệ trước mới thích nói.
Chu Phù mơ hồ “Dạ” một tiếng.
Trần Kỵ dễ dàng nghe ra “kẻ tái phạm” này không tình nguyện, nhịn không được tiến lên đưa tay véo má cô: “Không được, đợi lát nữa anh viết hợp đồng em ký.”
Chu Phù mở to mắt, không hiểu: “?”
“Ăn vụng kem bị anh bắt được một lần, chuyện phòng the ghi thêm mấy lần, chờ sau khi người này ra ngoài, có lúc em trả nợ.”
Chu Phù: “…”