Anh Luôn Ở Đây - Chương 312

Cập nhật lúc: 2025-03-06 20:08:08
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẻ mặt Trần Kỵ bối rối, sau đó thản nhiên nói: “Lục Thiên Sơn.”

 

Chu Phù sửng sốt, nhất thời không kịp phản ứng là ai.

 

“Người cha ở Bắc Lâm của anh.”

 

“Ồ…” Lúc này Chu Phù mới nhớ ra, “Sao vậy anh?”

 

“Chuyện ngày mai dẫn em đi kiểm tra.” Trần Kỵ dừng một chút, “Hỏi ông ấy xem có chuyên gia nào trong lĩnh vực này không.”

 

Chu Phù trợn tròn mắt, có chút ngoài ý muốn anh lại chủ động cúi đầu tìm Lục Thiên Sơn hỗ trợ, dù sao Lục Thiên Sơn một mực cầu xin anh về nhà ăn bữa cơm, anh cũng hiếm khi nể mặt.

 

Trần Kỵ giống như nhìn ra suy nghĩ trong lòng cô, đưa tay véo má cô: “Chuyện liên quan đến em, có gì không giữ được thể diện chứ.”

 

Lúc trước anh ở Bắc Lâm còn chưa đủ lông đủ cánh, để Phó Kỳ Hữu chạy ra nước ngoài, Lục Thiên Sơn sau lưng giúp đỡ, cũng bởi vì chuyện đó mà quan hệ giữa hai cha con mới có chút hòa hoãn.

 

Hôm nay anh lại tìm ông ấy một lần nữa, cũng là vì Chu Phù.

 

Chỉ cần là vì Chu Phù, anh không có chuyện gì là không thể làm.

 

Chu Phù suy nghĩ một chút, nụ cười dịu dàng nói: “Chỉ là khám thai bình thường mà thôi.”

 

“Anh biết, bản thân anh cũng đã chuẩn bị trước, nhưng có thể trời sinh đã quan tâm đến mạng sống, thêm một phần bảo đảm cũng không phải chuyện xấu.” Anh tự giễu kéo khóe môi.

 

Ngày hôm sau khi hai người đến bệnh viện, hai nhóm người đã sớm chờ ở cửa.

 

Người của Lục Thiên Sơn mặc dù đi công tác ở nước ngoài, không có cách nào kịp thời trở về, nhưng tối hôm qua sau khi tạm thời được Trần Kỵ báo cho biết, lập tức liên lạc không ít người.

 

Tựa như trong điện thoại nói như vậy, hai cha con đều không có kinh nghiệm phương diện này nên đều căng thẳng, cho nên trận chiến rất lớn.

 

Chu Phù nhịn không được muốn cười, nhưng thấy vẻ mặt Trần Kỵ căng thẳng, hiếm khi nghiêm túc, cô liền mạnh mẽ nhịn cười xuống, ngoan ngoãn phối hợp.

 

Lúc đi ngang qua khoa phụ sản, không khó nhìn thấy trong phòng chờ bên ngoài ngồi xếp hàng không ít người.

 

Vừa nhìn liền biết là người nhà và phụ nữ có thai tới.

 

Nhưng điều khiến Chu Phù bất ngờ đó là, đại đa số gia đình vẫn là phụ nữ có thai bận trước bận sau xếp hàng theo quy trình, ngược lại là các ông chồng cao lớn thô kệch, giống như một ông cụ, ngồi xuống ghế liền không đứng dậy nữa, có người trong tay ôm điện thoại, chơi game như là đã quên mục đích lần này đến đây.

 

Chu Phù nhìn chăm chú một lát, Trần Kỵ đã cùng các bác sĩ mà mình và Lục Thiên Sơn đặc biệt liên lạc thông qua một vòng.

 

Nháy mắt một cái, trên tay cầm vài cái bảng.

 

Vốn cần phụ nữ có thai tự điền thông tin cơ bản, nhưng anh thậm chí không cần hỏi Chu Phù liền lưu loát điền xong thay cô.

 

Chu Phù rũ mắt liếc nhìn người đàn ông đang nghiêm túc điền đơn thay mình, lại liếc mắt nhìn nội dung trong đơn, không khỏi có chút kinh ngạc.

 

Có chút tin tức thậm chí ngay cả chính cô cũng không rõ lắm, vậy mà Trần Kỵ còn hiểu rõ hơn so với cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-312.html.]

 

Hạng mục lớn nhỏ không ít, dường như Trần Kỵ có thể một tay lo liệu, không để cho cô lo lắng một chút nào.

 

Chu Phù thỉnh thoảng rảnh rỗi đến hốt hoảng, nói với anh tự mình làm, nhưng tất cả đều nhận được hoàn toàn là lời từ chối của anh.

 

Thế cho nên đến một phân đoạn nào đó, Chu Phù suýt chút nữa nhịn không được cười, đưa tay cầm lấy ly cạn trong tay anh, nhỏ giọng nhắc nhở nói: “Anh muốn đi WC thay em à?”

 

Trần Kỵ sửng sốt, một lúc lâu mới hừ cười ra tiếng, lúc này mới đưa đồ cho cô: “Cái này thật không thay được, tự em đi, anh ở bên ngoài chờ em.”

 

“Được.”

 

Bởi vì không cần xếp hàng chờ đợi, sau khi kiểm tra xong toàn bộ hạng mục, kết quả cũng rất nhanh đã có.

 

Bác sĩ tươi cười thông báo tin vui, ngược lại Chu Phù rất cao hứng, Trần Kỵ càng thêm căng thẳng.

 

Những hạng mục cần chú ý nghe xong không dứt một chữ, sau khi tập trung vào một số ghi chép, còn muốn bác sĩ hỗ trợ đưa cho một phần tài liệu bằng văn bản.

 

Đợi đến khi phân tích hiện trạng liên quan đến thai nhi, Chu Phù nghe được mù mà mù mờ, liền nhớ rõ một con số.

 

Bác sĩ nói rằng đứa bé trong bụng cô đã được bảy tuần.

 

Chu Phù cụp mắt, yên lặng tính toán thời gian, hai má trong nháy mắt đỏ đến không còn mặt mũi gặp người.

 

Cô nghiêng đầu nhìn Trần Kỵ vẫn cẩn thận nghe giảng như cũ, một mình lặng lẽ làm công việc.

 

Đợi đến khi ra khỏi bệnh viện, trở lại xe, lúc Trần Kỵ cúi người thắt dây an toàn cho cô, Chu Phù bất chợt mở miệng: “A Kỵ.”

 

“Hả?”

 

“Anh còn nhớ vừa rồi bác sĩ nói đứa bé bao nhiêu tuổi không?” Chu Phù cảm thấy có chút khó mở miệng.

 

“Bảy tuần, làm sao vậy?” Trần Kỵ nghe rất chăm chú, trí nhớ lại tốt, cho nên tất cả đều khắc sâu trong đầu, há miệng liền báo con số.

 

Chu Phù li ếm môi dưới, ấp a ấp úng nói: “Tính ra… hình như, hình như là lần ở trên xe…”

 

Đuôi lông mày Trần Kỵ bất giác nhướng lên, nghiêng đầu liếc nhìn cô: “Thật đúng là vậy.”

 

“Thằng nhóc này hơi hoang dã, rất biết chọn chỗ.” Trần Kỵ lưu manh cười ra tiếng, “Có cá tính, cá nhân anh rất tán thưởng.”

 

Chu Phù: “…”

 

——

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Trần Thương Lục: Ông đây, chính là, như vậy, thật trâu bò.

 

Chu Phù: Bài học đầu tiên trong đời cho con cái, đề tài đã được định ra: giảng văn minh.

Loading...