Chu Phù cố gắng giải thích cho mình một chút, nhẹ nhàng kéo vạt áo Trần Kỵ: “Gần đây sức khỏe em rất tốt.”
Ánh mắt Chu Phù không ngừng nhìn biểu cảm thay đổi trên mặt Trần Kỵ, nịnh nọt anh: “Anh chăm sóc tốt như vậy, rất nhiều bệnh cũ của em cũng không tái phát nữa…”
“Sức khỏe cũng không tệ, lúc trước cùng lão Dư và chị Hân đi công tác, ra ngoài cả ngày, em cũng không thế nào cảm giác được mệt mỏi…”
“Cho nên, chuyện dậy sớm vận động…” Ý đồ của Chu Phù rõ ràng quá đáng.
Ánh mắt Trần Kỵ bình tĩnh liếc nhìn cô, như cười như không, một lúc lâu sau mới mở miệng châm chọc cô, âm cuối kéo địa: “Sức khỏe em tốt à? Sao anh không cảm thấy thế nhỉ?”
Chu Phù trợn mắt nói dối: “So với trước kia tốt hơn rất nhiều…”
“Phải không?” Bàn tay to xoa bắp chân nhỏ của Trần Kỵ đột nhiên dừng lại, đầu ngón tay hơi thô ráp có chút lưu luyến trên làn da non mịn của cô, khiến cho tim cô không nhịn được đập nhanh, “Vậy sao mỗi lần làm em, anh đều cảm thấy còn chưa bắt đầu mà em đã khóc lóc kêu không được rồi?”
Chu Phù: “…”
“A Kỵ, em thật sự không được, anh đau lòng em mà…” Trần Kỵ không biết xấu hổ đè nén giọng nói, bắt đầu học giọng Chu Phù, “Muốn ngủ, ngày mai tiếp tục được không, không còn sức nữa…”
Trần Kỵ, tên khốn, đồ lừa đảo.
Chu Phù: “…!”
Chuyện này cũng tính ư?!
Cô gái nhỏ xấu hổ đến hai má đỏ bừng, trong nháy mắt rút hai chân từ trên người anh lại, ngay cả một bên cũng không cho tên cầm thú này chạm vào.
Trần Kỵ khẽ cười thăm dò một hơi, thấy cô dịch sang một bên một chút, mặt dày mày dạn đi theo.
Đang muốn đưa tay chạm vào cô thì bị Chu Phù đẩy ra.
“Đụng cũng không cho đụng sao?” Trần Kỵ buồn cười nói, “Sao yếu ớt như vậy chứ?”
Người đàn ông cong môi thở dài một hơi: “Cũng không cần dậy sớm, dù sao cũng không cần em đến công ty sớm. Em ngủ cho đến khi thức dậy một cách tự nhiên, anh sẽ đưa em dậy ăn sáng, sau đó xuống lầu tản bộ một chút mà thôi, anh sẽ ở bên em.”
Chu Phù không lên tiếng, Trần Kỵ còn nói: “Một ngày Cô Lỗ ở nhà còn chạy nhiều hơn em.”
“…”
Chu Phù: “Ông chủ, quy tắc ngầm của anh đặc biệt như vậy không tốt lắm đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-311.html.]
Trần Kỵ nghiêm túc, mặt không đỏ tim không đập: “Không sao, nếu thật sự có người hỏi, nói với bên ngoài là em lén lút với anh.”
Chu Phù: “…”
Chuyện này nói ra có ai tin không?
Bởi vì trong sức khỏe Chu Phù cất giấu một nhân tố không xác định, đêm nay Trần Kỵ hiếm khi trở về làm người, hai người mặc dù vẫn ôm nhau ngủ, nhưng cả đêm anh đều ngoan ngoãn.
Nửa đêm Chu Phù cảm thấy bên người trống rỗng, cũng không có ai ôm chặt mình vào lòng, cô gái nhỏ đã quen bị Trần Kỵ ôm ngủ, cô rất nhanh từ trong lúc ngủ mơ mơ màng màng tỉnh dậy.
Vốn tưởng rằng là mơ, lúc mở mắt nhìn về phía sau giường tìm kiếm, quả nhiên không chạm tới Trần Kỵ.
Trong nháy mắt Chu Phù hoàn toàn không buồn ngủ nữa.
Cô cố gắng chống mí mắt còn có chút khô khốc, xuống giường mang dép lê, chậm rãi dạo một vòng trong phòng ngủ.
Phòng ngủ không thấy người, phòng thay đồ và toilet phòng tắm cũng trống rỗng như nhau, phòng trà yên tĩnh đến mức kim rơi có thể nghe thấy, Chu Phù dứt khoát mở cửa phòng đi vào phòng khách.
Vừa đến hành lang liền nhìn thấy phía phòng khách cách đó không xa mơ hồ hiện ra ánh sáng vàng ấm, cô men theo ánh sáng đi ra ngoài, cuối cùng nhìn thấy Trần Kỵ đang quay lưng gọi điện thoại ở trước cửa sổ sát đất phòng khách.
Nghe giọng điệu, cuộc điện thoại này của Trần Kỵ gọi còn vô cùng nghiêm túc, lắng nghe cũng rất cẩn thận, hiếm khi anh không nói chuyện điện thoại với người khác thường xuyên, bộ dạng không có chút kiên nhẫn, có tư thế đánh rắm nhanh nhưng không cúp máy.
Chu Phù bất giác dừng bước, cũng không lên tiếng, không muốn quấy rầy anh.
Sau đó chợt nghe thấy giọng nói trầm thấp của Trần Kỵ quanh quẩn trong phòng khách rộng lớn: “Liên lạc được chưa? Trình độ có được không, đúng rồi, sáng mai con sẽ dẫn cô ấy qua.”
“Con biết chỉ là kiểm tra bình thường, nhưng…” Trần Kỵ dừng một chút, “Con đây không phải cũng chưa từng có kinh nghiệm, căng thẳng chứ.”
“À, suýt chút nữa quên mất, ba cũng không có kinh nghiệm về phương diện này.” Anh im lặng hai giây, còn nói, “Còn chắc chắn cũng có quan hệ quen biết, nhưng dù sao ba cũng tới Bắc Lâm sớm hơn con hai mươi năm, phương diện quan hệ này chắc là sâu sắc hơn con, con chỉ lo lắng, cho nên bảo hiểm gấp đôi.”
“Ba cũng căng thẳng à?” Ngữ khí Trần Kỵ hiếm khi bình thản, “Quên đi, cũng có thể hiểu được.”
“Được rồi, cứ như vậy đi, ngày mai con sẽ dẫn cô ấy đi kiểm tra.”
Người đàn ông cúp điện thoại xong, không lập tức xoay người trở về phòng, anh đứng yên lặng trước cửa sổ sát đất một lát, cho đến khi bên hông bị hai cánh tay mảnh khảnh vòng qua, anh mới nhận ra Chu Phù rời giường đi tìm anh.
“Sao em lại dậy rồi? “Anh xoay người lại ôm cô vào lòng, xoa xoa đỉnh tóc cô, nói, “Đi thôi, về ngủ đi.”
Chu Phù dưới chân không có động tĩnh, cằm để ở trên n.g.ự.c anh, ngửa đầu nhìn về phía hắn: “Anh vừa mới gọi điện thoại với ai vậy?”