Hai người ở trong phòng khách nói chuyện cả buổi, đến lúc việc này gần như nói xong, Trần Kỵ mới nhớ tới gọi cô cùng nhau trở về phòng.
Anh quỳ một chân trên mặt đất một hồi lâu. Lúc đứng dậy, lại còn có thể thuận tay nhẹ nhàng thoải mái ôm lấy Chu Phù từ trên sô pha nhỏ, với tư thế ôm công chúa này, đưa cô vào trong nhà.
Chu Phù dường như cũng đã quen hưởng thụ sự che chở thân mật khắp nơi của anh, đoạn đường ngắn từ cửa phòng đến sô pha phòng khách, trước đó Trần Kỵ cũng không phải chưa từng ôm cô đi, cho nên Chu Phù cũng biểu hiện vô cùng yên tâm thoải mái.
Toàn thân thả lỏng, tùy ý anh ôm trở về.
Trên đường, Chu Phù chỉ tay vào sợi dây rút áo gió màu đen của Trần Kỵ, vừa chơi, vừa hỏi anh: “Sao anh ngồi lâu như vậy, bỗng nhiên đứng lên cũng không choáng váng đầu vậy? Đôi khi em ngồi xổm một lúc rồi đột nhiên đứng dậy, trước mắt em đều trống rỗng.”
Trần Kỵ lúc này nhớ lại lời cô vừa mỉa mai mình già, không đứng đắn trả lời cô: “Anh trai tuổi trẻ khỏe mạnh.”
“…”
Chu Phù thật sự muốn bóp ch/ết anh, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y đập vào n.g.ự.c anh.
Đáng tiếc sức lực thật sự quá nhỏ, giống như gãi ngứa, ngoại trừ chọc Trần Kỵ bật cười thì không có tác dụng gì.
Sau khi cười xong, Trần Kỵ bình tĩnh lại, hiếm khi nghiêm túc nói với cô: “Nhưng sức khỏe em từ trước đến nay không tốt, phương diện thể lực cũng yếu. Ngày mai kiểm tra ra mặc kệ có hay không, chuyện rèn luyện sức khỏe này, anh cũng phải lên lịch cho em.”
Chu Phù từ nhỏ đã là một phế vật thể thao, ở trong trường mỗi lần kiểm tra thể dục đều là tuyển thủ đội sổ, thỉnh thoảng cần thi lại vài lần mới bay qua vạch tiêu chuẩn ở tầng trời thấp. Lúc trước ở Kim Đường đi sườn núi nhỏ cũng phải Trần Kỵ kéo lên, giờ phút này cô vừa nghe thấy rèn luyện sức khỏe, lập tức một cái đầu hai cái đại (*).
(*) Một cái đầu hai cái đại: chỉ bởi vì một số chuyện quá mức phiền toái, hoặc bản thân quá mức xui xẻo, vì thế khiến cho sứt đầu mẻ trán. Bản thân không có cách nào giải quyết, đối với chuyện này vô cùng đau đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-310.html.]
“Rèn luyện sức khỏe như thế nào ạ…?” Sắc mặt cô gái nhỏ lập tức từ vui sướng phát hiện nghi ngờ mang thai chuyển thành khổ qua. Trong lòng còn ôm chút may mắn, hy vọng Trần Kỵ có thể nói ra chút phương pháp rèn luyện sức khỏe không liên quan đến vận động.
Nhưng mà người sau cũng không như cô mong muốn, Trần Kỵ ôm cô đi tới bên cạnh sô pha, cẩn thận từng li từng tí giống như bảo vệ búp bê sứ. Anh rón rén đặt cô lên sô pha, sau đó theo thói quen kéo một tấm chăn lông mềm mại từ bên cạnh đắp lên cho cô.
Chu Phù bình thường thích rụt cả người ở trên sô pha. Cô thấy thế, nâng chân lên, quơ quơ trước mặt Trần Kỵ, sự ăn ý giữa hai người cho phép, thậm chí cô không cần mở miệng, chỉ là tùy ý một động tác, người đàn ông liền ngầm hiểu khom lưng thay cô cởi giày lông, hai tay cầm hai chân cô gái nhỏ mang vớ bông thuần trắng. Sau khi dùng nhiệt độ lòng bàn tay của mình hâm nóng một chút, anh mới nhét hai chân cô gái nhỏ vào trong chăn lông, che kín mít.
Sau khi làm xong một loạt động tác, Trần Kỵ mới ngồi xuống bên cạnh cô, bàn tay to thò vào dưới chăn, nắm mắt cá chân cô cùng với tấm chăn, đặt hai chân cô lên đùi mình, ngón tay xoa nhẹ bắp chân cho cô. Anh tiện tay mở TV cho Chu Phù rồi mới hờ hững trả lời câu hỏi lúc trước của cô: “Còn có thể rèn luyện như thế nào nữa, vận động thôi.”
Chu Phù nghe vậy, lúc này nhụt chí, một giây trước khóe môi còn hơi giương lên lập tức xẹp xuống, lông mày cũng yếu ớt nhăn lại.
Trần Kỵ nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, nhịn không được hừ cười: “Chạy bộ thì anh đoán em vất vả rồi, tản bộ cũng tạm được. Sau này mỗi sáng sớm anh làm xong bữa sáng sẽ gọi em dậy, ăn xong liền xuống lầu tản bộ với em, sau bữa tối cũng vậy, thế nào?”
Bình thường Trần Kỵ có thói quen dậy sớm vận động, cho nên điều này đối với anh mà nói không có gì ghê gớm, huống hồ còn là vì ở bên cô.
Lúc trước học cấp ba, từ trước đến nay anh không đến trường, vì để đi học với Chu Phù, anh vẫn kiên trì dậy sớm một chút, một tiết học cũng không bỏ sót.
Sau này cô mới đến công ty, để có thể nhìn cô nhiều nhất có thể, người mà buổi sáng luôn luôn không xuất hiện ở công ty, lại có thể trời chưa sáng đã đến công ty, bảo đảm mỗi buổi sáng cô đến công ty đều không chỉ có một mình. Bất kể cô đến sớm thế nào, anh luôn có thể đến sớm hơn cô, luôn có thể trở thành người đầu tiên cô nhìn thấy mỗi ngày ở công ty.
Nhưng ở chỗ Chu Phù, quả thật còn khó hơn so với lên trời.
Dù là dậy sớm hay tập thể dục.
Lúc trước cuộc sống bắt buộc, cô c.h.ế.t lặng mà trải qua cuộc sống đi sớm về tối, không có tư cách yếu ớt cũng không ngang ngược. Hôm nay tính tình bị chiều hư một lần nữa, một chút khổ cũng chịu không nổi.