Anh Luôn Ở Đây - Chương 309

Cập nhật lúc: 2025-03-06 11:38:40
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/30aQaSBxuZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tim đập nhanh dường như bởi vì hành vi ấu trĩ hiếm có này của Trần Kỵ, cô bình tĩnh một chút.

 

Anh luôn có thể dùng đủ loại phương thức, cho cô cảm giác an toàn liên tục không ngừng.

 

Một giây sau, Chu Phù gọi điện thoại video qua. Đầu bên kia video, Trần Kỵ nhìn thấy hai que thử thai lắc lư của cô, vẻ mặt anh sửng sốt như trong dự đoán.

 

Nhưng điều khiến Chu Phù không nghĩ tới đó là, người đàn ông không chỉ sửng sốt mà nói chuyện lại còn mang theo chút cà lăm rõ ràng.

 

Anh căng thẳng.

 

Chu Phù hiếm khi thấy anh căng thẳng.

 

Chỉ có vài lần, dường như đều có liên quan đến cô.

 

Trần Kỵ gần như là trước tiên bỏ lại một bàn xã giao, không nói một lời cũng không quay đầu lại liền lái xe về nhà.

 

Trong lúc đó, ngay cả video cũng không nỡ cúp máy, cứ giữ kết nối như vậy cho đến khi anh về đến cửa nhà.

 

Chu Phù mở cửa, ngồi trên sô pha nhỏ trong thang máy căng thẳng chờ đợi.

 

Trong nháy mắt cửa thang máy mở ra, cô gái nhỏ ngước mắt nhìn anh: “A Kỵ…”

 

“Đừng sợ.” Câu đừng sợ này của Trần Kỵ gần như là thốt ra.

 

Anh biết Chu Phù vẫn muốn có con, biết đây là chuyện đáng để cô vui vẻ, nhưng anh cũng biết rằng cô gái nhỏ như cô cũng chưa từng trải qua những chuyện đại sự này, giờ phút này ngoại trừ vui sướng, chắc chắn còn có căng thẳng và bất an đối với điều chưa biết.

 

Trần Kỵ rất nhanh đi đến trước mặt cô, không cho cô đứng dậy. Một giây trước anh còn từ trên cao nhìn xuống, một giây sau liền quỳ một chân xuống trước mặt Chu Phù, ngẩng đầu liếc mắt nhìn cô.

 

“Anh đã trở về.” Bàn tay to của Trần Kỵ tìm tới vành tai cô, dịu dàng xoa xoa, giọng nói rất nhẹ, giống như sợ dọa đến cô.

 

Chu Phù “Dạ” một tiếng.

 

“Vừa mới kiểm tra à?” Anh cụp mắt nhìn về phía hai que thử thai trong tay cô, “Đưa anh xem.”

 

Chu Phù nghe lời đặt trong tay anh, suy nghĩ một chút, bổ sung nói: “Khả năng không chắc chắn là chuẩn…”

 

“Ừm, không sao.” Trần Kỵ nhìn hết sức cẩn thận, nói, “Thứ này chắc là phải kiểm tra lúc bụng rỗng vào buổi sáng.”

 

“Đúng vậy.” Chu Phù gật đầu, tiếng nói dừng lại, có chút tò mò, “Sao anh biết thế?”

 

“Không phải em đã sớm nói với anh muốn có em bé sao? Em đã nói như vậy thì anh phải tìm hiểu mọi thứ liên quan trước, nếu không làm sao chăm sóc tốt cho em được chứ.”

 

Chu Phù cụp mắt, trong lòng ấm áp vui vẻ, giọng nói cũng rất nhẹ nhàng: “Vậy lúc anh vừa gọi video, sao không biết hai vạch là có ý gì?”

 

“Ngốc, anh nhất thời không kịp phản ứng.” Người đàn ông tự giễu kéo khóe môi, “Hơi căng thẳng thôi.”

 

“Căng thẳng? Lại còn có lúc có thể làm cho anh căng thẳng à.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-309.html.]

“Mọi chuyện gặp được em, anh đều dễ dàng căng thẳng.” Trần Kỵ thẳng thắn nói,” Cô gái nhà anh còn nhỏ như vậy, làm sao chịu được những chuyện này chứ.”

 

Chu Phù nở nụ cười: “Em đã hai mươi lăm rồi, chỉ có anh mỗi ngày coi em là trẻ con thôi.”

 

Trần Kỵ véo má cô: “Nhóc con, ngày mai đưa em đến bệnh viện kiểm tra nhé.”

 

Chu Phù mở to mắt: “Vậy nếu không có… thì làm sao bây giờ?”

 

“Không có càng tốt, anh hầu hạ một người cũng vất vả, em mới mấy tuổi, chơi thêm vài năm có gì gấp đâu.” Trần Kỵ nói ra từng câu trấn an, từng câu lấy cô làm chủ, từng câu làm cô thả lỏng.

 

Chu Phù bất giác cong mí mắt lên, nghĩ lại không nhịn được trêu chọc anh, cúi người kéo hai bên tai hắn: “Nhưng em sợ anh quá già, anh lớn hơn em hai tuổi, em đúng là trẻ thật.” 

 

Trần Kỵ suýt chút nữa bị cô chọc cười, “Đêm nay anh không trừng trị em, ngày mai chúng ta đi kiểm tra, nếu không có thì vừa vặn, ngược lại anh xin dạy cho em một bài học về việc người hơn bạn hai tuổi có phải là già không.”

 

“…”

 

Chu Phù lập tức ngậm miệng, biết trong chuyện này không nói lại được anh, dù sao cô cũng biết xấu hổ, anh không cần, Chu Phù dứt khoát nói sang chuyện khác: “Nếu ngày mai kiểm tra ra thật sự có, anh phải… chịu trách nhiệm với em.”

 

Người đàn ông cuối cùng vẫn không nhịn được cười ra tiếng: “Em nói cái gì vậy? Giấy chứng nhận đã sớm lừa em rồi, anh không chịu trách nhiệm thì ai chịu trách nhiệm?”

 

“Anh trai khác cha khác mẹ ở Kim Đường của em không có ưu điểm gì khác, chỉ thích chịu trách nhiệm với em.”

 

Chu Phù: “…”

 

Trần Kỵ xoay que thử thai trong tay, thuận miệng nói: “Chờ đi, sau này một ngày tám bữa cơm em đừng hòng lừa gạt qua, anh có rất nhiều thời gian chăm chú nhìn em.”

 

Chu Phù bĩu môi: “Vậy em có một vấn đề muốn hỏi tổng giám đốc Trần.”

 

Trần Kỵ lúc này rất dễ nói chuyện: “Hỏi đi.” 

 

“Cân nặng hơn một cân thưởng năm ngàn còn tính không?” Chu Phù cười nói.

 

Người đàn ông khẽ nhướng đuôi lông mày: “Chỉ thế thôi sao?”

 

Trần Kỵ thay đổi giọng điệu cà lơ phất phơ: “Đã nói với em rồi, con người của anh cũng rất hào phóng. Như vậy đi, nhìn cô gái nhỏ này của anh quá xinh đẹp, phá lệ thêm việc cho anh được không?”

 

“Hả?”

 

“Nếu em tăng được một cân, ông chủ sẽ ngủ với em thêm năm lần nữa, anh sẽ ghi sổ cho em.”

 

Nụ cười của Chu Phù thoáng chốc cứng đờ: “Không cần đâu, cảm ơn.”

 

——

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Trần Kỵ: Dù sao tiền của anh đều là của em, có thể cho thì chỉ có con người anh.

 

Chu Phù: Thôi đi, coi như em chưa nói gì.

Loading...