Anh Luôn Ở Đây - Chương 308

Cập nhật lúc: 2025-03-06 11:38:32
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô nhìn về phía Đơn Đình Đình, nói với hai người: “Đi nào, cùng xuống lầu mua đồ ăn ngon, chị Hân mời khách khao hai người.”

 

Đơn Đình Đình cầm lấy điện thoại, rất nhanh đứng dậy chạy chậm tới chen vào giữa hai người, một tay kéo một người, cực kỳ hứng thú lôi kéo mọi người cùng ra cửa vào thang máy.

 

Bộ phận thiết kế Phù Trầm từ trước đến nay tự do, ba người đi rầm rộ sôi nổi.

 

Xuống dưới lầu, Phương Hân chọn một nhà hàng trà kiểu Hồng Kông gần tòa nhà công ty, nói: “Thứ sáu tuần trước tan tầm, lúc chồng chị tới đón chị, tụi chị đã ăn cùng nhau, mùi vị rất ngon, đề cử mọi người nếm thử, lát nữa còn có thể đóng gói một ít mang lên chia cho Lý Thuận và lão Dư cùng ăn.”

 

Đơn Đình Đình vừa vào nhà ăn, ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt liền bắt đầu liên tục gật đầu: “Thơm quá, em thích lắm, em gọi món nhé?”

 

Phương Hân cười nói: “Em gọi đi.”

 

So với vẻ mặt chờ mong của Đơn Đình Đình, vẻ mặt Chu Phù rõ ràng không đẹp lắm.

 

Từ lúc vào cửa ngửi thấy mùi kia, lông mày của cô liền không khống chế được nhăn lại, không hiểu sao có loại xúc động muốn nôn.

 

Phương Hân rất nhanh chú ý tới cô không thích hợp, nghĩ thầm Chu Phù từ trước đến nay dễ ở chung, tính tình tốt, cũng không nhiều chuyện, mặc dù gả cho cấp trên trực tiếp của mọi người, cũng chưa từng kiêu ngạo, hiếm khi xuất hiện biểu cảm như vậy.

 

Cô ấy vội hỏi: “Sao vậy? Có phải em không thích khẩu vị này không?”

 

Chu Phù vội vàng xin lỗi lắc đầu: “Không phải không phải ạ.”

 

Lúc trước cô rất thích trà bánh kiểu Hồng Kông, vì thế, Trần Kỵ còn đặc biệt học qua, ở nhà cũng thường làm cho cô.

 

Khoảng thời gian chờ cơm, thời gian từng giây từng phút trôi qua, ba người vây quanh bàn tròn ngồi chờ, hai tay Chu Phù nắm chén trà lúa mạch bốc hơi nóng, cảm giác buồn nôn trong n.g.ự.c càng ngày càng nghiêm trọng.

 

Cuối cùng cô thật sự nhịn không được, mới nhìn về phía Phương Hân hỏi: “Chị Hân, chị biết toilet của tiệm này ở đâu không ạ? Hình như em hơi buồn nôn.”

 

Phương Hân vội mở to mắt, chỉ phương hướng cho cô, lại nhanh nhẹn lấy túi khăn giấy từ trong túi ra nhét vào tay cô: “Muốn chị đi với em không?”

 

“Không cần đâu ạ.” 

 

Lúc từ toilet trở về, biểu cảm của Phương Hân và Đơn Đình Đình rõ ràng không giống với lúc trước.

 

“Thế nào rồi? Em thoải mái hơn chưa?” Phương Hân hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-308.html.]

Chu Phù gật đầu: “Thoải mái hơn nhiều ạ.”

 

Phương Hân do dự một lát rồi nhỏ giọng hỏi cô: “Chúc Chúc, có phải kỳ kinh nguyệt của em lâu rồi không tới không?”

 

Chu Phù đang muốn trả lời không có, lại bất chợt nghĩ tới lần trước đi công tác, Trần Kỵ bỗng nhiên từ Bắc Lâm lái xe tới tìm cô, đêm đó người đàn ông hỏi cô kỳ kinh nguyệt có phải đã kết thúc rồi không, cô chưa kịp trả lời.

 

Thật ra không phải kết thúc, cơ bản là chưa từng tới.

 

Vốn tưởng rằng là đi công tác đường xe mệt nhọc nên dẫn đến thời gian đã muộn, cô cũng không để ở trong lòng, nhưng giờ phút này nhớ lại, thời gian trễ dường như hơi lâu…

 

Thấy Chu Phù sững sờ không lên tiếng, Phương Hân và Đơn Đình Đình hai người chị nhìn em em nhìn chị.

 

“Nếu không thì bây giờ em nói với sếp một tiếng đi?” Phương Hân biết Chu Phù kịp phản ứng có thể là chuyện gì xảy ra, vội hỏi.

 

Chu Phù suy nghĩ một chút: “Đừng nói nữa, lỡ như không phải thì sao, em đi qua tiệm thuốc bên cạnh mua hai que thử thai để trở về kiểm tra xem.”

 

“Cũng được.”

 

Buổi tối về đến nhà, Trần Kỵ đã thay cô làm xong bữa tối rồi đi ra ngoài xã giao.

 

Chu Phù thoáng thở phào nhẹ nhõm, luôn cảm thấy nếu anh ở đây, có lẽ cô không có cách nào lén lút làm chuyện đại sự dưới mí mắt anh, hơn nữa còn thuận lợi vượt qua kiểm tra.

 

Lúc này cô nhìn chằm chằm một bàn thức ăn phong phú, nhưng không có một chút tâm tư muốn ăn.

 

Từ trong túi xách lấy ra hai que thử thai buổi trưa lặng lẽ mua, tâm tình thả lỏng lại nhịn không được căng thẳng lên.

 

Cô cầm đồ, ngơ ngác ngồi trong toilet một thời gian thật dài. Sau khi nghĩ kỹ, cô cẩn thận từng li từng tí tháo đồ ra.

 

Đây là lần đầu tiên Chu Phù tận mắt nhìn thấy thứ này, trước khi dùng cô đã đọc kỹ hướng dẫn sử dụng.

 

Nhìn thấy cấp trên nói buổi sáng bụng phải rỗng mới có thể dùng, vốn định rút lui, nhưng trong lòng vướng mắc chuyện như vậy, cô sợ nhịn không được đến buổi sáng ngày hôm sau, dứt khoát không quan tâm lập tức dựa theo hướng dẫn sử dụng còn lại, kiểm tra từng bước.

 

Đợi đến khi cả hai que thử thai đều xuất hiện hai vạch đỏ, trong nháy mắt Chu Phù căng thẳng đến run rẩy.

 

Cô gái nhỏ do do dự sờ qua điện thoại đặt trên bồn rửa tay, theo thói quen mở khung chat của Trần Kỵ. Mấy phút trước, người đàn ông còn đang trong lúc xã giao bớt chút thời gian gửi tới cho cô vài lần dặn dò, muốn cô nhất định nhớ gọi điện thoại kiểm tra một lần.

 

Chu Phù nhìn không nhịn được cong môi dưới.

Loading...