Anh Luôn Ở Đây - Chương 307

Cập nhật lúc: 2025-03-06 11:38:04
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi sáng sau khi Chu Phù phân lão Dư vào một số khu vực trên tay mình, cách giờ tan tầm buổi trưa còn gần bốn mươi phút.

 

Trong khoảng thời gian này cô luôn dễ mệt rã rời, sau khi bảo tồn xong bản vẽ thả chuột xuống, đầu ngón tay véo sống mũi, lại xoa gáy duỗi lưng mấy cái.

 

Cảm thấy vẫn không tỉnh táo, cô dứt khoát cầm một cái chén từ chỗ ngồi đứng lên, chuẩn bị đi lại cho tỉnh táo, đi vào phòng trà gọi đồ uống.

 

Có lẽ là động tĩnh hơi lớn, đang định rời đi thì Phương Hân và Đơn Đình Đình dồn dập nhìn về phía cô.

 

Phương Hân nhìn biểu cảm bất lực của cô vài lần, giương mắt mở to thân thiết hỏi: “Lại buồn ngủ à?”

 

Chu Phù cong môi gật đầu, nhẹ nhàng đáp lại cô ấy, nói cũng không lớn: “Dạ, cho nên em đứng lên đi một chút để tỉnh táo.”

 

Phương Hân như có điều suy nghĩ, một lát sau tiếp tục nói: “Gần đây hình như em thường xuyên buồn ngủ, có phải thân thể có chút không thoải mái không?”

 

Bước chân Chu Phù rời đi liền dừng lại, còn thật cẩn thận nhớ lại một lát, nhưng không nhớ tới có chỗ nào không thoải mái.

 

Từ sau khi ở bên Trần Kỵ, dưới sự chăm sóc của anh, mắt thường có thể thấy được thân thể của cô càng ngày càng tốt, rất nhiều bệnh cũ trước đây thường mắc cũng đã thật lâu không tái phát, dạ dày không đau nữa, cảm mạo hay phát sốt cũng hiếm khi có, ngay cả kinh nguyệt không có quy luật nhiều năm cũng một lần nữa khôi phục bình thường, lúc tới cũng không có bao nhiêu cảm giác, không hề giống như trước đau đến khó có thể chịu đựng.

 

Cho dù trong quá khứ tâm lý cô có chút bóng ma và chướng ngại, phản ứng trực tiếp cũng là ban đêm trắng đêm không ngủ được, mà trong khoảng thời gian này, động một chút là mệt mỏi, trước đây chưa bao giờ có.

 

Chu Phù vội vàng nhìn về phía Phương Hân lắc đầu: “Đều rất tốt, chắc là không có chỗ nào không thoải mái ạ.”

 

Biểu cảm trên mặt Phương Hân ít nhiều mang theo chút hoang mang không nghĩ ra.

 

Đơn Đình Đình bên cạnh là fan CP của Chu Phù và Trần Kỵ dường như cũng rất hiểu, nghe vậy lúc này vẻ mặt cười đến mập mờ, đưa tay vỗ bả vai Phương Hân: “Ôi chao chị Hân Hân, chị đã lập gia đình rồi, sao còn không hiểu bằng chó độc thân như em chứ.”

 

Chu Phù có chút mơ hồ: “?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-307.html.]

Đầu óc Phương Hân cũng nhất thời không quay lại: “?”

 

Cái miệng nhỏ nhắn của Đơn Đình Đình đắc ý nói dài dòng, mở miệng liền tới, hơi đè thấp chút tiếng nói, chỉ cho ba cô gái nhỏ nghe nội bộ: “Nhất định là sếp không có tự chủ, chịu không nổi Chúc Chúc hấp dẫn, không quá tiết chế mới dẫn đến thế.”

 

Chu Phù: “…”

 

Đơn Đình Đình phân tích đạo lý rõ ràng, hơn nữa không chút xấu hổ: “Em đã sớm nghe nói, sếp trước kia ở nhà anh ấy bên kia, một người có thể đấu với mười mấy người, tức giận đánh nhau cũng không th/ở dốc một chút nào, nghe nói bóng rổ cũng đánh tương đối lợi hại. Theo em thấy, vóc dáng với sức lực của sếp thì mỗi buổi tối không giày vò Chúc Chúc ba đến năm tiếng chắc là sẽ không bỏ qua.”

 

Chu Phù hít sâu một hơi, ba đến năm tiếng đồng hồ… Cô ấy còn đoán rất chuẩn, một số buổi tối không cần dậy sớm đi làm, thậm chí còn quá đáng.

 

Đơn Đình Đình bấm ngón tay bắt đầu tính toán: “Năm giờ rưỡi chúng ta tan ca, ăn một bữa cơm giúp cho tiêu hóa rồi tắm rửa, làm thêm ba đến năm tiếng nữa, tính như vậy, chắc chắn Chúc Chúc ngủ không đủ giấc. Vậy ban ngày mệt mỏi cũng quá bình thường.”

 

Lúc này Chu Phù chỉ muốn tìm một cái khe để chui xuống, không hề phản bác.

 

Phương Hân là một người đã kết hôn, biết tình huống hàng ngày của đại đa số vợ chồng sau khi kết hôn, thấy Chu Phù không lên tiếng, cô ấy vỗ nhẹ tay Đơn Đình Đình khoát lên vai mình: “Con nhóc này em nói cái gì vậy?”

 

“Người từng trải nói cho em biết, kết hôn rồi sẽ không nhiệt tình như lúc còn trẻ khi yêu đương đâu.” Phương Hân giống như dỗ trẻ con véo má Đơn Đình Đình, “Sớm chiều ở chung lâu dần không có gì khác biệt với người thân, sẽ không giống như bọn trẻ các em xem trên TV, cả ngày không có việc gì trong đầu cũng chỉ muốn lên giường.”

 

Chu Phù li ếm môi dưới, không ngại lên tiếng, nhưng sao cô lại cảm thấy Trần Kỵ giống như thuộc về Phương Hân nói, giống như tuyển thủ cả ngày không có việc gì trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện lên giường…

 

Phương Hân giáo dục Đơn Đình Đình xong, lại quay đầu nhìn về phía Chu Phù, ân cần hỏi: “Có phải lão Dư giao nhiệm vụ cho em quá nhiều không, thời gian làm việc làm không xong, lén mang về nhà tăng ca à?”

 

Chu Phù dừng lại, hai má có chút khô, kiên trì phụ họa: “Là… là tăng ca ạ.”

 

Đúng là tăng ca, nhưng không phải lượng công việc nhiều, mà là lãnh đạo cấp cao không làm người, vừa đe dọa vừa dụ dỗ mạnh mẽ gia tăng lượng nhiệm vụ ngoài số dư công tác.

 

Nói tóm lại, Trần Kỵ, không phải người.

 

Phương Hân nhìn đồng hồ, tiện tay lưu lại văn kiện rồi từ chỗ ngồi đứng dậy, đi tới bên cạnh Chu Phù, đưa tay xoa xoa đỉnh tóc cô: “Được, vất vả rồi

Loading...