Anh Luôn Ở Đây - Chương 306

Cập nhật lúc: 2025-03-05 20:04:11
Lượt xem: 12

“Bị em dọa.” Đầu lưỡi Trần Kỵ đẩy đẩy gò má, cổ họng cũng nén rất nhanh, “Anh cho rằng hơn nửa đêm, ma nữ đến.”

 

Lời này hiển nhiên là anh nói bậy, không ở ngoài là bởi vì bỗng nhiên ôm được bà xã ngày nhớ đêm mong, kích động lại không biết xấu hổ nói.

 

“Sao bỗng nhiên trở về cũng không nói với anh vậy?” Một bên tay Trần Kỵ vẫn ôm người, tay kia vứt bỏ điều khiển từ xa, dò tới trán cô, dịu dàng vén sợi tóc hơi loạn của cô gái nhỏ ra sau tai, “Nói trước với anh, anh phải đi đón em.”

 

Chu Phù ghé vào n.g.ự.c anh, hai tay nâng má lên: “Bất chợt kiểm tra.”

 

Trần Kỵ lười biếng nở nụ cười: “Vậy bà xã lớn nhất còn hài lòng đối với kết quả kiểm tra không?”

 

“Coi như anh miễn cưỡng vượt qua kiểm tra.” Mí mắt Chu Phù cong cong, còn nói, “Thật ra là muốn cho anh một bất ngờ nho nhỏ.”

 

Chu Phù xê dịch thân thể, tiến đến gần hơn trước mặt anh: “Có bất ngờ gì không?”

 

Trần Kỵ không trả lời ngay, chỉ đưa tay từ bên hông cô di chuyển xuống, sau đó hơi tăng thêm chút sức lực đè xuống, để cho cô kề sát mình: “Tự em cảm giác một chút đi, có bất ngờ không.”

 

Hai má Chu Phù trong nháy mắt liền đỏ lên.

 

Chuyện sau đó giống như nước chảy thành sông, tiểu biệt thắng tân hôn (*).

 

(*) “tiểu biệt thắng tân hôn” để chỉ việc xa cách một chút, sẽ mang lại cảm xúc “mạnh” hơn cả cảm xúc trong đêm tân hôn.

 

Chỉ là trong phòng tắm đã tốn một hai tiếng, sau khi đi ra các góc trong nhà đều không có buông tha, giày vò cho đến khi trời sáng, Trần Kỵ mới có thể thỏa mãn buông tha cô.

 

Chế độ Phù Trầm vô cùng nhân tính hóa, đi công tác trở về bình thường đều có hai ngày nghỉ, để mọi người nghỉ ngơi một chút, thanh thản ổn định điều chỉnh tốt nhịp điệu làm việc và nghỉ ngơi.

 

Chu Phù ở nhà ung dung được Trần Kỵ nuôi hai ngày sau trở lại công ty, rất nhanh lại đi vào quỹ đạo.

 

Nhưng đại khái là bởi vì khoảng thời gian trước vừa đi đến thành phố bên cạnh liền kéo dài gần hai mươi ngày, mỗi ngày ra ngoài căn cứ, gió thổi phơi nắng tàu xe mệt nhọc. Sau khi trở về trong một khoảng thời gian rất dài, Chu Phù luôn cảm thấy người có chút mệt mỏi, mỗi ngày giống như là ngủ không tỉnh, nằm mệt ngồi mệt, thậm chí ngay cả đứng cũng không khống chế được mệt mỏi.

 

Cũng may sau khi giai đoạn điều tra nghiên cứu kết thúc, nhiệm vụ công tác trong thời gian ngắn cũng không nhiều, cô hoàn thành cũng không vất vả lắm.

 

Trần Kỵ thấy cô cả ngày ỉu xìu, lo lắng cô ảnh hưởng đến khẩu vị, mỗi ngày càng bỏ ra hơn 100% sức lực, nghĩ cách làm cho cô đủ loại đồ ngọt tươi ngon.

 

Nhưng ngoài ý muốn đó là, cô gái nhỏ này mặc dù mệt rã rời, nhưng khẩu vị so với trước tốt hơn không ít.

 

Lúc trước phải nhìn chằm chằm mới có thể ăn hết non nửa chén cơm, hiện tại cũng không cần anh phí tâm dỗ dành, cô có thể ngoan ngoãn ăn xong.

 

Xế chiều thứ năm, Lục Minh Bạc gọi điện thoại cho Trần Kỵ, nói cục quy hoạch bên kia lại có bữa tiệc.

 

Trong khoảng thời gian này, Hứa Tư Điềm bận rộn chuyện xuất ngoại, Lục Minh Bạc một lòng một dạ muốn đuổi ra nước ngoài, sức lực ít nhiều có chút không đủ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-306.html.]

Trần Kỵ vốn không có ý định đi, nghĩ thế, anh vẫn đáp ứng.

 

Ngoài ra, anh còn có chút tâm tư khác.

 

Chạng vạng còn chưa tan tầm, anh về nhà sớm, thay Chu Phù làm xong một bàn cơm tối ấm lên.

 

Sau đó gửi tin nhắn cho cô:【Buổi tối có xã giao, bữa tối anh đã làm xong rồi, em tan tầm về nhà ăn vừa vặn.】

 

Chu Phù vội trả lời:【Dạ.】

 

Trần Kỵ tiếp tục ám chỉ:【Anh nói, buổi tối, có, ứng, thù lao.】

 

Chu Phù không hiểu:【Biết rồi, em thấy anh vừa gửi rồi.】

 

Trần Kỵ: …

 

Trần Kỵ dứt khoát đưa ra yêu cầu:【Buổi tối em nhớ gọi điện thoại tới kiểm tra.】

 

Trong nháy mắt Chu Phù nhìn thấy tin nhắn, buồn cười:【Biết rồi biết rồi, em nhất định sẽ kiểm tra anh.】

 

Người đàn ông mỉm cười hài lòng với chiếc điện thoại.

 

Đến bữa tiệc, Trần Kỵ vẫn như cũ là bộ dạng mà Lục Minh Bạc khinh thường, t.h.u.ố.c lá và rượu một chút không dính, một ly nước chanh giành lấy thiên hạ.

 

Hơn một tiếng sau, màn hình điện thoại anh đặt trên bàn rượu cuối cùng cũng sáng lên.

 

Bốn chữ kiêu ngạo đắc ý trong nháy mắt viết lên mặt Trần Kỵ, người đàn ông hắng giọng, liếc mắt nhìn Lục Minh Bạc bên cạnh, đặc biệt đưa màn hình điện thoại cho anh ấy nhìn: “Kiểm tra đến rồi.”

 

Lục Minh Bạc: “…”

 

Trần Kỵ không nỡ để cho Chu Phù chờ quá lâu, anh khoe khoang xong, lập tức bắt máy trước mặt một bàn người.

 

Sau đó trong nháy mắt video trên điện thoại hiện ra rõ ràng, biểu cảm người đàn ông đột nhiên ngơ ngẩn.

 

Đầu bên kia video, Chu Phù giơ que thử thai nhắm ngay ống kính, trên mặt ít nhiều mang theo chút vui sướng và luống cuống.

 

Thật lâu sau, Trần Kỵ rốt cuộc tìm lại được giọng nói, trên người đàn ông từ trước đến nay trầm ổn bướng bỉnh, hiếm thấy xuất hiện tâm tình căng thẳng, thậm chí ngay cả nói chuyện cũng mang theo chút cà lăm: “Cái, có ý gì…?”

 

Cô gái nhỏ c/ắn môi dưới, cũng có chút chần chừ: “Hình như… có thể là, là có…”

 

“Có rồi?”

 

Chu Phù khẽ gật đầu: “Em xem hướng dẫn sử dụng nói, có hai vạch chắc là… có…”

Loading...