Anh Luôn Ở Đây - Chương 304

Cập nhật lúc: 2025-03-05 20:03:43
Lượt xem: 11

Mặt Chu Phù không chút thay đổi trở lại trước bàn ăn thì hai tấm rèm cửa sổ sát đất đã khôi phục lại trạng thái đóng chặt mấy phút trước.

 

Trần Kỵ liếc mắt về phía cách đó không xa, cảm thấy buồn cười, trong lòng nhịn không được sinh ra chút ý niệm khi dễ cô, cố ý nói: “Sao em lại kéo rèm cửa sổ lại thế?”

 

Chu Phù: “…”

 

Lúc này Chu Phù không hề muốn để ý đến anh.

 

Không nhận được phản hồi, chỉ là trong dự liệu, Trần Kỵ tiếp tục nhịn cười, nghiêm túc dùng lời cô vừa nói đùa: “Ban ngày ban mặt em kéo rèm cửa sổ gì? Kéo rèm cửa sổ ra có thể sáng hơn một chút, ánh sáng tự nhiên tốt hơn chứ?”

 

Chu Phù cảm thấy xấu hổ, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị: “Trần Kỵ!”

 

Trần Kỵ đang lột gạch cua và thịt chân cua cho cô, thấy khiến người ta nóng nảy, không nhanh không chậm cầm một chiếc đũa và bóc nó ra, tỉ mỉ chấm nước dấm gừng, cử chỉ tự nhiên đút đến bên miệng Chu Phù.

 

Chu Phù vốn bị dấu tay của cả cửa sổ sát đất kia chọc cho vừa xấu hổ vừa khô khốc, lại bị anh không đứng đắn chọc cho xấu hổ vô cùng. Cô đang cau mặt tức giận, nào ngờ một đũa thịt cua thơm ngào ngạt đút đến bên miệng, rõ ràng trong đầu còn đang c.h.ế.t vì sĩ diện, miệng lại vô cùng thành thật mở ra ăn một miếng.

 

Bộ dạng không được tự nhiên kia nhìn ở trong mắt Trần Kỵ quả thật đáng yêu muốn chết, anh suýt chút nữa nhịn không được cười.

 

Sau khi Chu Phù ăn một miếng mới cảm thấy mất mặt, nhưng lại không chịu nổi sự hấp dẫn của đồ ăn, nghĩ dù sao ăn cũng ăn rồi, ở trước mặt Trần Kỵ cũng không phải lần đầu tiên mất mặt, ánh mắt dứt khoát ra hiệu muốn anh đút thêm một đũa nữa.

 

Cơn tức này xem như tiêu tan.

 

Cô cầm lấy chiếc đũa Trần Kỵ đưa tới, sau khi tự mình ăn vài miếng, bỗng nhiên nhớ tới điều gì đó, lại ngẩng đầu hỏi anh: “Hạng mục tiêu chí Bắc Lâm của anh đã kết thúc?”

 

“Không nhanh như vậy.” Trần Kỵ nói, “Hạng mục này giai đoạn đầu đều phải bận rộn mấy tháng, mấy bên phải cùng nhau trao đổi.”

 

Chu Phù cắn đũa tiếp tục hỏi: “Vậy gần đây anh không bận à?”

 

“Bận chứ.” Trần Kỵ chẳng thèm để ý trả lời một câu.

 

“Vậy sao anh còn hơn nửa đêm chạy tới, hơn hai tiếng đi xe.” Chu Phù nhớ tới một mình anh lái xe hơn hai tiếng, cũng khó tránh khỏi đau lòng.

 

Trần Kỵ bỗng nhiên nở nụ cười ủ rũ, lời nói thản nhiên, lại nói ra tin giật gân: “Vì ngủ với bà xã, không từ chối vất vả.”

 

Chu Phù: “…”

 

Có thể lập tức đuổi người này đi không vậy?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-304.html.]

Chu Phù che giấu thần sắc bắt đầu hỏi: “Anh định khi nào thì trở về?”

 

“Vậy đuổi anh đi à?” Trần Kỵ cụp mắt nhìn chồng thịt cua mình vừa bóc cho cô, anh tỉ mỉ bóc sáu con chừng mười phút, mình chưa ăn một miếng mà hầu hạ cô toàn bộ, cô lại còn cam lòng hạ lệnh đuổi khách cho anh, người đàn ông lắc đầu, cười đến cưng chiều lại bất đắc dĩ, “Vô ích chứ sao.”

 

Trần Kỵ không nhanh không chậm đáp: “Ăn cơm trưa với em xong liền đi, buổi chiều anh còn có cuộc họp phải mở, hơn hai tiếng đi xe, đến Bắc Lâm vừa vặn.”

 

Chu Phù nghiêng đầu nhìn cửa sổ sát đất, nói chuyện có chút nhăn nhó: “Vậy trước khi anh đi, lau cửa sổ sát đất đi…”

 

Trần Kỵ cúi đầu cười ra tiếng: “Có nhân viên quét dọn.”

 

“Em còn phải ở đây vài ngày, anh muốn vệ sinh nhìn em thế nào?” Chu Phù yếu ớt trừng mắt nhìn anh.

 

“Xấu hổ như vậy sao? ” Trần Kỵ buồn cười l.i.ế.m môi,” Vậy em van xin anh, nói lời dễ nghe đi, anh sẽ lau.”

 

“…”

 

Chu Phù dứt khoát nói: “Vậy quên đi, em tự lau.”

 

Người đàn ông vừa lau tay xong, liền không nhịn được véo má cô: “Em biết lau cái rắm.”

 

Cuối cùng Trần Kỵ phải làm, Chu Phù ôm đĩa trái cây rửa sạch ngồi ở trên sô pha nhỏ bên cửa sổ sát đất giám sát, thỉnh thoảng tiến đến bên cạnh anh đút vài miếng. Nhìn dấu tay lau sạch sẽ từng chút một, Chu Phù bất chợt nhớ tới tối hôm qua khi Trần Kỵ mới vừa vào phòng cô, nghiêm túc giáo dục cô.

 

Chu Phù suy nghĩ một chút, bỗng nhiên mở miệng nói: “Anh nói rất đúng.”

 

Trần Kỵ: “?”

 

Động tác lau kính trên tay người đàn ông không ngừng, chỉ hờ hững hỏi: “Cái gì?”

 

“Cửa khách sạn này quả thật không thể tùy tiện mở.” Chu Phù nhét quả kỳ lạ vào trong miệng, mơ hồ nói, “Không cẩn thận liền để cho người không ngay thẳng có cơ hội lợi dụng.”

 

Trần Kỵ phản ứng rất nhanh, Chu Phù vừa dứt lời, anh liền nhịn không được cười ra tiếng: “Em thật giỏi, Chu Phù.”

 

“Chờ về nhà sẽ trừng trị em một bữa.” Anh lau xong một chút dấu tay cuối cùng, nghiêng đầu nhìn xuống cô, “Cho em xem, rốt cuộc cái gì mới gọi là người không ngay thẳng.”

 

Chu Phù: “…”

 

Lúc hai người ở gần nhau thì cãi nhau, đợi đến khi Trần Kỵ thật sự muốn đi, Chu Phù lại bắt đầu luyến tiếc.

 

Lúc tiễn anh đến cửa, nhịn không được dính trên người anh.

Loading...