Anh Luôn Ở Đây - Chương 303
Cập nhật lúc: 2025-03-05 11:29:51
Lượt xem: 9
Chu Phù lúc này thật sự nhịn không được nở nụ cười: “Trần Kỵ, anh bao nhiêu tuổi rồi? Còn chưa trưởng thành à, chuyện này cũng cần phải ganh đua sao.”
Người đàn ông lưu manh kéo khóe môi, đôi mắt thâm thúy trong nháy mắt thay đổi sắc thái, “Ông đây có lớn không, không phải em rõ ràng nhất sao?”
Chu Phù sửng sốt một chút, rất nhanh liền kịp phản ứng, xấu hổ cầm nắm đ.ấ.m đập lên vai anh: “Trần Kỵ!”
“Tiết kiệm chút sức đi.” Trần Kỵ lười biếng nói một câu, ánh mắt đã lưu luyến trong khăn tắm cô buông ra, “Giữ lại tiếng đi, đợi lát nữa có lúc em kêu đấy.”
“Kỳ kinh nguyệt hết rồi chứ?” Anh nhớ rõ ngày của cô.
“Hả?”
Chu Phù sửng sốt, không đợi cô trả lời, bàn tay to của Trần Kỵ rất nhanh liền dò xét xuống, sau đó hài lòng hừ cười một tiếng: “Vừa rồi không phải nói rất nhớ anh sao?”
Tim Chu Phù đập dữ dội, âm sắc cực yếu: “Ừm…”
“Được.” Trán hai người chạm nhau, Trần Kỵ ngang ngược trói buộc người vào giữa mình và cửa sổ sát đất, “Để anh xem rốt cuộc nhớ nhiều bao nhiêu.”
Chu Phù: “…”
Sau một đêm ân ái, kết quả cuối cùng chính là nhiệm vụ điều tra nghiên cứu căn cứ sáng hôm sau của Chu Phù, Trần Kỵ dậy sớm thay cô hoàn thành cùng đội.
Lúc người đàn ông trở lại khách sạn, cô còn chưa tỉnh lại, cô gái nhỏ cuộn mình trong chăn, nhô lên một chỗ.
Trần Kỵ vào phòng tắm rửa tay, sau khi đi ra cởi áo khoác, mới rón rén đi tới bên giường.
Một buổi sáng đã qua, Chu Phù vẫn nhắm mắt ngủ say như cũ.
Trần Kỵ ngồi ở đầu giường im lặng liếc nhìn một lát, khóe môi hơi cong lên, cuối cùng cẩn thận thò tay ra, vỗ nhẹ lên khuôn mặt ấm áp nóng bỏng của cô: “Dậy ăn cơm, đói cả buổi sáng rồi, nếu không lót bụng thì dạ dày sẽ đói chết.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu Phù nhăn lại, không tự chủ thò tay ra, ôm chặt bàn tay to của người đàn ông đặt bên má mình, sau đó mơ mơ màng màng tiếp tục ngủ.
Trần Kỵ buồn cười khẽ véo má cô: “Đứng lên, ngoan, anh gọi khách sạn đưa cơm, sắp tới rồi.”
Chu Phù “A” một tiếng, mơ hồ nói: “Em còn buồn ngủ…”
Trần Kỵ nhịn không được cười: “Sao lại buồn ngủ như vậy chứ?”
“Còn không phải trách anh…” Mắt Chu Phù cũng không có sức lực mở ra.
“Được, trách anh.” Trần Kỵ đã vươn tay ôm cô từ trong chăn ra, “Vậy ăn xong rồi ngủ tiếp.”
Cô gái nhỏ lười biếng ôm chăn ngồi trên giường, cả người mơ hồ không ra dáng.
Sau một lúc lâu, cô bỗng nhiên phục hồi tinh thần lại, sốt ruột nhìn về phía Trần Kỵ: “Xong rồi, điều tra nghiên cứu, có phải em đến muộn rồi không!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-303.html.]
Cô nói xong liền giả vờ muốn từ trên giường xuống, động tác dồn dập.
Trần Kỵ cầm tay cô, nhét người vào trong chăn, sau đó lập tức đẩy xe thức ăn khách sạn đưa lên bên cạnh đầu giường cô, buồn cười nói: “Không phải đến muộn, nói chính xác là bỏ bê công việc.”
Chu Phù: “…?!!!”
Trần Kỵ tiếp tục nói: “Nhưng em yên tâm, nhiệm vụ của em, buổi sáng anh đã thay em hoàn thành rồi.”
Chu Phù: “…”
Xong rồi, hoàn toàn xong rồi, Trần Kỵ ngàn dặm xa xôi tới bên này thay cô đi làm sáng sớm, đám người trong bộ phận thiết kế kia, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng có thể nghĩ ra được rằng cô vắng mặt vì nguyên nhân gì.
Rõ ràng đều là người, làm sao anh có thể liều mạng tăng ca vào ban đêm, ban ngày còn có thể có tinh thần phấn chấn tiếp tục tăng ca.
Mà cô lại hận không thể trực tiếp ở trên giường.
Thường xuyên qua lại, Chu Phù cũng tỉnh táo không ít, cô lười biếng từ trên giường xuống, vào phòng tắm rửa mặt xong đi ra, thấy Trần Kỵ đang dọn thức ăn cho cô.
Cô gái nhỏ lơ đãng nhìn rèm cửa sổ đang đóng chặt, bật cả đèn led thanh nhôm, thuận miệng hỏi một câu: “Ban ngày ban mặt anh mở đèn làm gì vậy, sao không kéo rèm cửa sổ, kéo rèm cửa sổ sáng hơn một chút.”
Cô nói xong, đi tới trước cửa sổ sát đất theo lẽ tự nhiên.
Trần Kỵ lười nhác nhấc mí mắt, liếc thấy ngón tay cô nắm rèm cửa sổ, giả vờ muốn kéo, anh tốt bụng nhắc nhở một câu: “Đề nghị của anh là, tốt nhất em không nên kéo rèm cửa sổ ra.”
Chẳng qua lúc đề nghị này được đưa ra, rất hiển nhiên đã muộn, Chu Phù cũng không có ý muốn nghe.
Rèm cửa sổ bị cô nhẹ nhàng kéo đến bên cạnh, trong phòng thoáng cái sáng ngời.
Trong nháy mắt Chu Phù vừa lòng ngước mắt lên, nụ cười cứng đờ trên mặt.
Trên cửa sổ sát đất to như vậy, toàn là dấu bàn tay lớn nhỏ.
Ký ức nhanh chóng bị kéo trở lại màn đêm vài tiếng trước.
Chu Phù vắt hết óc cũng chỉ có thể nghĩ ra hai chữ để hình dung khái quát.
—— Khó coi
——
Tác giả có lời muốn nói:
Trần Kỵ: Bảo em đừng kéo rèm cửa sổ, bây giờ vui vẻ chưa hả?
Chu Phù: …