Anh Luôn Ở Đây - Chương 302

Cập nhật lúc: 2025-03-05 11:29:44
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quan hệ giữa đồng nghiệp bộ phận thiết kế Phù Trầm mặc dù rất tốt, luôn đoàn kết, nhưng giao tiếp vô cùng khéo léo có chừng mực. Vào ban đêm, mặc dù có chuyện gì quan trọng cũng chỉ do người cùng giới thông báo cho nhau.

 

Nghĩ vậy, Chu Phù dứt khoát từ trong bồn tắm đứng dậy, tùy ý cầm khăn tắm thô và to bọc lại, đi chân trần nhón mũi chân rất nhanh tới cạnh cửa.

 

Lúc đóng tay nắm cửa, cô cũng không nghĩ nhiều, đáp lại tiếng chuông cửa liền mở ra một khe hở.

 

Trong nháy mắt tầm mắt nhìn ra ngoài, vẻ mặt Chu Phù lúc này sửng sốt.

 

Ngón tay nắm tay nắm cửa siết chặt theo bản năng, tầm mắt cô chậm rãi di chuyển từ dưới điện thoại lên trên, cuối cùng dừng ở trên mặt Trần Kỵ.

 

Chu Phù kinh ngạc khẽ há miệng nhưng nhất thời nói không nên lời.

 

Người đàn ông rũ mắt thoáng nhìn cách ăn mặc của cô giờ phút này, ánh mắt trong nháy mắt ảm đạm, sắc mặt cũng hơi trầm xuống, bàn tay to nắm lấy cổ tay nhỏ bé yếu ớt của cô gái nhỏ, hơi dùng chút sức rồi liền nghiêng người, nhẹ nhàng thoải mái bước vào nhà.

 

Một tay Chu Phù bị Trần Kỵ ấn ở sau cửa, tay còn lại vô thức xách khăn tắm trước ngực, tim không khống chế được tăng tốc.

 

Vừa mừng vừa sợ lại bắt đầu căng thẳng.

 

“Sao anh lại tới đây?” Thấy Trần Kỵ chậm chạp không nói gì, Chu Phù nhịn không được mở miệng.

 

“Sao anh lại tới đây à?” Sắc mặt người đàn ông không được tốt lắm, thẳng thắn hỏi ngược lại một câu, đuôi mắt rũ xuống, ánh mắt anh dừng lại trên bàn tay nhỏ bé cầm khăn tắm của cô vài giây, rất nhanh lại trở lại trên mặt cô, “Không biết là anh muốn tới, lại dám tùy tiện mở cửa cho người khác sao?”

 

Chu Phù cắn môi, giọng nói hơi yếu: “Em tưởng chị Phương Hân và Đình Đình…”

 

“Không quen cuộc sống nơi đây, anh lại không ở đây, nếu người tới là người có ý đồ xấu, em gọi ai đây?” Giọng nói Trần Kỵ mang theo chút nghiêm túc, “Ăn mặc như vậy mà dám mở cửa, lá gan cũng hơi lớn rồi, nơi này là khách sạn, người xấu không đứng đắn nhiều như gạo.”

 

Chu Phù tự biết đuối lý, cẩn thận nâng mi nhìn anh, rất nhanh lại cúi đầu xuống, rầu rĩ trả lời anh: “Em biết rồi…”

 

“Lo lắng cho em, em còn uất ức à.” Trần Kỵ rất nhanh lại thả lỏng thái độ, “Được được được, anh không nói nữa.” 

 

Mỗi lần cô chỉ cần bày ra biểu cảm này, anh liền hết cách với cô, không nỡ nói thêm một câu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-302.html.]

Chu Phù phồng má, cuối cùng có gan ngẩng đầu nhìn anh lần nữa.

 

Cô luôn cảm thấy cảnh tượng trước mắt cực kỳ không chân thật.

 

Vừa rồi lúc tắm, người đàn ông cô còn đang liều mạng nhớ nhung, rõ ràng hơn hai tiếng trước lúc nói chuyện phiếm với cô trên Wechat, còn nói đang xã giao, còn cách Bắc Lâm hơn hai tiếng đi xe, sao chỉ chớp mắt lại thật sự giống như mình ảo tưởng, bỗng nhiên xuất hiện ở trước mắt.

 

Như là từ trên trời giáng xuống.

 

Cô gái nhỏ ngửa đầu liếc nhìn anh. Một giây sau, không chút do dự kiễng mũi chân lên, hai cánh tay trắng nõn tinh tế vòng qua cổ người đàn ông, hai chân cô thuần thục quấn quanh hông anh, chủ động đưa mình vào n.g.ự.c anh.

 

Trần Kỵ cũng không nghĩ ngợi, lúc này đưa tay nâng cô gái nhỏ vững vàng.

 

Chu Phù lập tức chôn khuôn mặt nhỏ nhắn ở giữa cổ anh, lời nói mềm mại, mang theo chút ý tứ làm nũng lại hỏi anh một lần: “Sao anh tới đây vậy?”

 

“Nhớ em.”

 

Trần Kỵ đáp tương đối thẳng thắn, không chút quanh co lòng vòng.

 

Chu Phù cảm thấy ấm áp, bỗng nhiên có loại xúc động muốn khóc, thanh âm rầu rĩ tràn ra: “Em cũng rất nhớ anh…”

 

Trần Kỵ hừ cười một tiếng, tiếng cười bởi vì một câu nhớ nhung này của cô, thật ra nghe đã vô cùng sung sướng, nhưng vẫn không được tự nhiên mà mỉa mai cô một câu: “Em cũng nhớ anh à? Sao anh không cảm giác được nhỉ.”

 

Người đàn ông giữ tư thế này, ôm cô xoay người rời khỏi cạnh cửa, chân dài bước vào trong phòng, hiếm khi ấu trĩ nói: “Ngay cả canh gác cũng không có thời gian kiểm tra, còn nói nhớ anh.”

 

Chu Phù nhịn cười: “…”

 

Trần Kỵ tiếp tục nói: “Em có biết không, mấy người ngồi bàn vừa rồi, lúc đến giờ, điện thoại trên bàn ai nấy đều vang lên, tất cả đều bảo là bà xã trong nhà gọi tới kiểm tra.”

 

“Ngay cả tên khốn Lục Minh Bạc cũng nhận được điện thoại, còn liên tục giơ tên hiển thị lên khoe khoang với anh.”

 

Chu Phù: “…”

 

“Đời này chưa từng thua triệt để như vậy.” Trần Kỵ nắm cằm cô, lập tức chống người lên cửa kính sát đất.

Loading...