Chu Phù sững sờ nhìn chằm chằm vào khung chat, không hiểu sao Trần Kỵ gửi qua ba chữ này, cô bất giác nuốt nước miếng.
Cô cầm điện thoại, chạy chậm về phía cửa sổ sát đất của khách sạn theo bản năng, trán kề sát vào cửa sổ thủy tinh, cô vén rèm lụa lên, con ngươi không ngừng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng vẫn chưa nhìn thấy người đàn ông trong tưởng tượng.
Sau một lúc lâu, Chu Phù rời mắt, sau đó nhịn không được cong môi dưới, tự giễu mình có phải dính chặt Trần Kỵ hay không. Lúc này anh mới vừa đi công tác vài ngày, vậy mà ảo tưởng anh sẽ đột nhiên xuất hiện ở thành phố bên cạnh cách Bắc Lâm hơn hai tiếng đi xe.
Nhưng không thể không thừa nhận, vừa rồi trong đầu cô bỗng nhiên toát ra ý nghĩ không thực tế này, nỗi nhớ anh trong lòng dường như đạt tới đỉnh cao.
Không khống chế được có loại xúc động muốn lập tức nhìn thấy anh.
Chu Phù nhìn khung chat im lặng kia, sau khi Trần Kỵ gửi xong mấy chữ cuối cùng, anh liền không nói thêm gì nữa, có lẽ là cất điện thoại rồi tiếp tục xã giao.
Vẻ mặt cô gái nhỏ ít nhiều có chút cô đơn, ngơ ngác ôm điện thoại ngồi ở sô pha bên giường chờ một lát, không đợi anh tiếp tục gửi tin nhắn tới, ngược lại cô đợi được tiếng chuông báo thức lúc trước.
Tiếng chuông báo thức trong phòng ngủ yên tĩnh có vẻ hết sức chói tai, kéo suy nghĩ của Chu Phù từ trên người Trần Kỵ trở về.
Cô tùy ý đặt điện thoại lên bàn trà nhỏ bên cạnh, xỏ dép lê rồi đi vào phòng tắm.
Ngẩn người phát lâu, mặt nạ dưỡng da trên mặt cũng đã khô ráo, Chu Phù vội vàng bóc xuống, hai tay kề vào nhau rồi lấy chút nước. Sau khi vỗ lên mặt mấy cái, cô vẫn cảm thấy không hăng say, khoé mắt nhìn thấy bồn tắm bên cạnh bồn rửa tay, động tác dừng lại vài giây, dứt khoát đóng vòi nước lại, đi thẳng về phía bồn tắm.
Nước nóng hổi rất nhanh tích tụ đầy một bồn, nóng hầm hập, không ngừng bốc khói trắng ra bên ngoài. Chu Phù không có kinh nghiệm ngâm mình trong nước, hoàn toàn không nhớ nổi còn muốn thử nhiệt độ nước trước, cô tìm kiếm mũi chân đang muốn đi vào, làn da non nớt tiếp xúc với mặt nước, nóng đến mức cô co lại một chút.
Trong nháy mắt đầu óc trống rỗng, cô gái nhỏ đứng bất động bên cạnh bồn tắm một lát, một lúc lâu mới lấy lại tinh thần.
Sau khi từng có kinh nghiệm bị bỏng, lúc này cô vội vàng mở công tắc nước lạnh một lát. Trước khi đi vào, cô khom lưng đưa tay cẩn thận thăm dò nhiệt độ nước, sau khi bảo đảm giữ ấm nhiệt độ vừa vặn, Chu Phù mới không nhanh không chậm bước vào, cả người chìm vào trong nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-301.html.]
Nước ấm thuần khiết không vượt qua trán trơn bóng, suy nghĩ của cô gái nhỏ lại một lần nữa không khống chế được trở lại trên người Trần Kỵ.
Cảnh tượng không nhiều lắm, làm cho cô nhịn không được nhớ tới ngày đầu tiên đi đến Anh tìm Trần Kỵ.
Sau khi được anh đón về nhà, anh cẩn thận chuẩn bị nước cho cô trong bồn tắm.
Không cần cô quan tâm nhiệt độ, luôn luôn vừa vặn.
Lúc có anh ở bên cạnh, dường như cô có thể không cần lo lắng nhiều về bất cứ chuyện gì, anh luôn có thể suy nghĩ chu toàn hơn cô.
Đại khái là cuộc sống trôi qua lâu như vậy, sự ỷ lại của cô đối với anh cũng vô hình trung càng ngày càng nhiều.
Cho nên cho dù là xa nhau ngắn ngủi vài ngày, cũng có thể làm cho đủ loại chuyện lớn nhỏ trong cuộc sống của cô đều nhịn không được nhớ tới anh.
Nghĩ như vậy, con người của Trần Kỵ hình như còn rất ngang ngược.
Lặng lẽ chiều hư cô, để cả đời này cô không rời xa anh được.
Đang nghĩ ngợi, ngoài cửa khách sạn truyền đến tiếng chuông cửa dồn dập.
Chu Phù nhớ rõ lần đó khi ở Anh, Trần Kỵ từng dặn dò qua cô rằng ngâm mình không thể quá lâu, cũng không thể khóa chặt cửa phòng tắm mà hãy để lại một cái khe, cho nên giờ phút này tiếng chuông cửa ngoài phòng nghe được vô cùng rõ ràng.
Tưởng là Phương Hân hay Đơn Đình Đình tìm mình ăn khuya, Chu Phù muốn lấy điện thoại ra theo bản năng, bảo các cô ấy về phòng đợi một lát, cô lập tức tắm rửa xong liền đi ra.
Chỉ là sau khi nhìn xung quanh mới phát hiện, trước khi bước vào, dường như điện thoại đã để lại trên ghế sô pha nhỏ cạnh cửa sổ sát đất.
Chuông cửa liên tiếp vang lên vài lần, người ngoài cửa dường như không có ý định rời đi.