Anh Luôn Ở Đây - Chương 300

Cập nhật lúc: 2025-03-04 20:05:16
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi sáng ngày thứ tư, Trần Kỵ dựa theo lệ thường chủ động báo cáo hành trình của mình cho cô một lần, trong lúc cố ý nhấn mạnh một câu: “Đêm nay với cục quy hoạch bên kia hẳn là có một bữa tiệc, vốn xã giao đều là Lục Minh Bạc đi, nhưng đám người cục quy hoạch kia thích ở bữa tiệc trò chuyện phương án, Lục Minh Bạc nghe không hiểu nên anh liền đồng ý.”

 

Nói xong, anh bổ sung một câu: “Không có con gái.”

 

Chu Phù không nhịn được cười: “Có cũng không sao.”

 

Thái độ này rõ ràng vô cùng rộng lượng và sáng suốt, đổi lại là người đàn ông khác đã sớm vụng trộm vui vẻ, nhưng mà đến bên Trần Kỵ dường như sẽ không thích nghe nữa.

 

Trần Kỵ mím môi thẳng tắp, bình tĩnh nhìn cô gái tràn đầy nụ cười trong video, đột nhiên không được tự nhiên nói: “Sao lại không sao chứ? Bà Trần, em có chiếm hữu với chồng em, có lẽ phải mãnh liệt hơn một chút chứ.”

 

“Gặp phải chuyện này, em nên nghiêm mặt, lấy ra chút khí thế hung dữ, uy h.i.ế.p anh, nói anh không được nhìn cô gái khác, nếu không ngay cả phòng ngủ em cũng không cho anh vào, đuổi anh đến phòng sách ngủ.” Trần Kỵ cười như không cười dạy cô tiến hành một số ràng buộc được voi đòi tiên với mình.

 

Chu Phù nghe vậy, mở miệng nói tiếp: “Sau đó anh có thể nhân cơ hội đưa em vào phòng sách tăng ca à?”

 

Người đàn ông thấp giọng cười ra tiếng: “Thông minh.”

 

Chu Phù: “… Nghĩ cũng đừng nghĩ!”

 

Lần trước ở phòng sách, khiến cho cô suýt chút nữa có bóng ma đối với phòng sách. Sau đó mỗi lần đi vào, cô luôn cảm thấy mấy bức tranh nghệ thuật trên tường đều chỉ trỏ cô, quá xấu hổ.

 

Buổi tối Lục Minh bạc tới đón Trần Kỵ đi đến bữa tiệc. Trong lúc đó, trên bàn mỗi người đều bày những loại rượu có màu sắc khác nhau, ngoại trừ Trần Kỵ.

 

Lục Minh Bạc quả thật không thể tin được, người đàn ông này thật vất vả mới ra mặt xã giao một chuyến, vậy mà còn ở trước mắt bao người, gọi cho mình một ly nước chanh.

 

Lục Minh Bạc nhịn không được “chậc” một tiếng, chỉ vào ly màu cam vàng kia nhíu mày: “Anh, anh như vậy, có phải hơi làm ra vẻ quá đáng rồi không?”

 

Mặt Trần Kỵ không chút thay đổi liếc anh ấy một cái: “Cậu không có vợ, cậu hiểu cái rắm.”

 

Lục Minh Bạc: “… Hứa Tư Điềm cũng mặc kệ những chuyện này của em.”

 

Đang nói, Mấy người cục quy hoạch đối diện cũng đưa ánh mắt về phía Trần Kỵ, trên mặt mang theo ý cười mở miệng trêu chọc: “Tổng giám đốc Trần, anh không uống rượu à?”

 

Ngón tay Trần Kỵ cài cà vạt kéo nhẹ, cười nhạt: “Bà xã trong nhà quản nghiêm, không ngửi được mùi t.h.u.ố.c lá và mùi rượu, nếu không trở về tôi sẽ bị mắng.”

 

Lục Minh Bạc ganh tị đến trợn trắng mắt, khẽ kéo ống tay áo Trần Kỵ xuống, thấp giọng xì xào bàn tán: “Anh, chị dâu nhỏ không phải đi công tác sao? Em nhớ là vẫn chưa về phải không?”

 

Mặt Trần Kỵ không đỏ tim không đập “Ừm” một tiếng.

 

Lục Minh Bạc: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-300.html.]

 

Cho nên, vậy anh, ở đây, giả bộ bức bách cái gì chứ?!!

 

Trần Kỵ lười phản ứng anh ấy, có bà xã kiêu ngạo, ở trên người anh thể hiện vô cùng tinh tế.

 

Lục Minh Bạc lắc đầu, thật sự có chút nhìn không nổi nữa. Sau khi tiện tay rót mấy ngụm rượu, vừa vặn nhìn thấy điện thoại trên bàn sáng lên.

 

Chấn động theo đó mà đến, anh ấy thờ ơ liếc mắt, thấy tên người gọi là Hứa Tư Điềm, đột nhiên động tác lưu loát đưa điện thoại đến trước mặt Trần Kỵ, dáng vẻ trong nháy mắt kiêu ngạo đến không chịu nổi: “Anh, nhìn xem, thật sự ngại quá, cô ấy lại gọi tới kiểm tra, theo dõi vô cùng nghiêm ngặt, ngẫm lại còn hơi phức tạp.”

 

Biểu cảm vốn còn đang đắc ý của Trần Kỵ trong nháy mắt trầm xuống một chút.

 

Lục Minh Bạc thấy thế, vội vàng bắt đầu báo thù: “Sao vậy anh? Chị dâu nhỏ cũng không kiểm tra anh sao? Vậy em thật hâm mộ anh, không có loại phiền nhiễu từng giây từng phút bị nhớ đến này.”

 

Trần Kỵ: “…”

 

Lục Minh Bạc giơ điện thoại lên: “Không nói nữa, em ra ngoài nghe điện thoại đây.”

 

Trước khi ra khỏi cửa, anh ấy còn cố ý lại cảm thán một câu: “Anh, em cũng thật hâm mộ anh, nhiều tự do, anh nói có đúng không?”

 

Đúng cái rắm.

 

Lục Minh Bạc vừa đi, mặt Trần Kỵ liền hoàn toàn đen lại.

 

Anh cụp mắt lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Chu Phù:【Về khách sạn rồi à?】

 

Chu Phù hồi lâu mới trả lời anh:【Ừm, em đang đắp mặt nạ.】

 

Trần Kỵ:【Buổi sáng không phải anh đã nói với em, buổi tối có bữa tiệc sao?】

 

Chu Phù đương nhiên trả lời anh:【Ừm, cho nên em rất không quấy rầy anh, có phải rất thân thiết không!】

 

Trần Kỵ:【Em không có ý định kiểm tra gấp gì sao?】

 

Chu Phù:【Không có ý định nhé.】

 

Trần Kỵ không biết nên tức giận hay nên cười, đầu lưỡi lưu manh đẩy đẩy gò má:【Chỗ em ở là phòng số 02913 khách sạn Quân Duyệt Quốc Tế đúng không?】

 

Vẻ mặt Chu Phù mơ hồ:【Ừm, sao vậy?】

 

Mặt Trần Kỵ không chút thay đổi:【Chờ anh đến.】

Loading...