Anh Luôn Ở Đây - Chương 299
Cập nhật lúc: 2025-03-04 20:05:09
Lượt xem: 9
Chu Phù cũng là thành viên đi công tác.
Lúc ăn trưa, cô và Trần Kỵ nhắc tới chuyện đi công tác, động tác múc canh của người đàn ông cho cô đầu tiên là dừng lại, sau đó giống như đang suy nghĩ trong khoảng thời gian này, hành trình sắp xếp của mình.
Suy nghĩ một lát, mặt anh không chút thay đổi tiếp tục động tác chưa hoàn thành trên tay, múc canh xong, lại thêm hai muỗng thịt sò biển vào. Lúc này anh mới đặt bát xuống, chậm rãi đẩy tới trước mặt Chu Phù: “Hơi nóng, thổi xong lại uống.”
Chu Phù nghe lời gật đầu: “Được.”
Cô nếm thử vị canh, lại ăn miếng thịt sò biển yêu thích, đang muốn ngẩng đầu khen tài nấu nướng của anh lại phát triển, chợt nghe Trần Kỵ lạnh nhạt nói: “Lần này tôi có thể sẽ không đi cùng các em.”
“Hả?” Chu Phù ngậm thìa, vẻ mặt dừng lại, hơi có chút ngoài ý muốn.
Dù sao trước đó mỗi một chuyến đi công tác, chỉ cần cô ở trong đội ngũ, Trần Kỵ chủ yếu đều dành ra thời gian đồng hành.
“Cuối năm có một dự án tiêu chí do Phù Trầm tiếp nhận, dự án này ảnh hưởng lớn, giai đoạn đầu phải cùng cục quy hoạch quyết định phương án, thời gian định sớm, đụng phải thời gian công tác của dự án này.” Trần Kỵ giải thích đơn giản vài câu.
Chu Phù “Ồ” một tiếng: “Vậy chắc chắn là chuyện quan trọng, anh không đi được cũng bình thường mà.”
Rõ ràng chỉ là đi thành phố bên cạnh làm một chuyến công tác, cũng chỉ ngắn ngủi hai tiếng đi xe, trong đội ngũ đồng hành có lão Dư và Phương Hân kinh nghiệm già dặn như vậy dẫn đầu có thể quan tâm người khác, lại có những người bạn cùng lứa tuổi như Đơn Đình Đình và Lý Thuận có quan hệ tốt này có thể làm bạn. Một chuyến công tác hết sức bình thường, nhưng khi Trần Kỵ nghĩ đến việc để cô đi mà không có anh đi cùng, lông mày liền nhịn không được nhíu lại.
Có lẽ đời này anh là một người quan tâm đến tính mạng, bất cứ chuyện gì một đôi với Chu Phù, anh liền lo lắng không hết.
Trần Kỵ liếc nhìn dáng vẻ vùi đầu ngoan ngoãn ăn cơm của cô, đưa tay vén sợi tóc rũ xuống bên tai cô ra sau tai một cách tự nhiên, nhìn một bàn cơm trước mắt ngay cả tuyển thủ khó hầu hạ như Chu Phù cũng khen không dứt miệng, nhưng lại không sinh ra được một chút hứng thú.
Đêm trước khi đi, hành lý của Chu Phù do Trần Kỵ thu dọn cho cô.
Cô giơ một miếng bánh kem Mousse Trần Kỵ làm, ngồi xếp bằng trên sô pha thoải mái nhàn nhã ăn, bên tai tràn ngập lời dặn dò cả đêm không ngừng của Trần Kỵ.
Chu Phù đã không nhớ rõ anh lặp lại bao nhiêu lần, ban đầu còn có thể ngoan ngoãn đáp anh biết biết biết, càng về sau đã làm như không nghe thấy, tự mình lướt điện thoại ăn cái gì, thỉnh thoảng trả lời tin nhắn trong nhóm công tác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-299.html.]
Trần Kỵ thu dọn hành lý cho cô xong, sau khi kéo khóa kéo đẩy tới bên cạnh cửa ra vào, anh rửa tay trở lại bên cạnh sô pha, ôm người ngồi trên đùi mình, tiếp tục nói: “Đến bên kia thì gọi điện thoại cho anh, số phòng khách sạn gửi cho anh, ra ngoài theo sát lão Dư và Phương Hân, đừng một mình cúi đầu chơi điện thoại tụt lại phía sau, có nghe thấy không?”
Lỗ tai Chu Phù cũng đã nghe ra vết chai, gật đầu có lệ, ừ ừ hai tiếng, đang định tiếp tục ăn bánh kem, cô lại bị Trần Kỵ chụp sau gáy, hơi ấn cổ trắng nõn về phía bờ môi mỏng của anh.
Hơi thở nóng bỏng của người đàn ông khiến cô bất giác rụt vai xuống, cô gái nhỏ ngửa cằm theo bản năng, rất nhanh liền cảm giác được xương quai xanh nổi lên một luồng ấm áp ướt át.
“Quan tâm cho em mà còn qua loa với ông đây à.” Trần Kỵ cắn trừng phạt làn da non nớt của cô.
Chu Phù rít lên: “Cắn đau…”
“Không biết điều.”
Chu Phù không nhịn được cười: “Anh biết em cảm thấy chuyến công tác này giống cái gì không?”
“Cái gì?” Người đàn ông lười biếng ngước mắt lên, bàn tay to vẫn đặt trên vai cô, mí mắt hé nửa nhìn về phía cô.
Chu Phù li ếm môi dưới: “Giống như đưa con gái đi chơi xuân.”
“Chẳng lẽ không phải sao?” Trần Kỵ véo má cô, vừa nghĩ tới ngày mai cô sẽ rời nhà đi đến thành phố bên cạnh, cười không nổi một chút nào, “Nếu em thích gọi anh là ba, anh cũng không phải rất để ý đâu.”
Trên mặt Chu Phù khô khốc: “… Biế n thái.”
Ngày hôm sau sau khi Trần Kỵ đưa Chu Phù lên xe, còn cố ý lôi kéo lão Dư và Phương Hân dặn dò một hồi lâu, thái độ vô cùng thân thiện, xin nhờ hai vị chăm sóc Chu Phù như con gái ruột rồi mới yên lòng trở về, tiền thưởng cuối năm tăng gấp mấy lần cũng không thành vấn đề.
Hai tiếng đi xe, Chu Phù bị đoàn người trêu chọc cả đường.
Đi công tác liên tiếp ba ngày, Chu Phù thích ứng rất tốt, không thích ứng được ngược lại là Trần Kỵ.
Thỉnh thoảng anh gọi điện thoại qua hỏi một chút tình huống, buổi tối chờ cô trở lại khách sạn, mặc kệ không có việc gì, đều phải lập tức gọi video đi vào giấc ngủ.