Anh Luôn Ở Đây - Chương 297

Cập nhật lúc: 2025-03-04 20:04:58
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết/ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khoá toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Như báo hoang thức tỉnh, ánh sáng xanh nhấp nháy trước xe không còn nhịp nhàng nữa.

 

Đại khái là bởi vì lúc trước Trần Kỵ không nỡ để cho cô sinh con nên nhẫn nại từ chối chuyện này vài lần, thái độ không chút để ý kia làm cho Chu Phù trong lúc nhất thời quên mất rằng anh đối với chuyện này rốt cuộc có tính hung hăng và h/am muốn cố chấp chiếm hữu đến mức nào.

 

Sau khi kết thúc, cổ họng Chu Phù khàn đến mức dường như nói không ra lời, cả người mềm nhũn bám ở trên người anh, tùy ý để anh chậm rãi mặc từng cái quần cái áo tử tế cho cô.

 

Váy ngủ hình dâu tây đáng yêu nhỏ và áo khoác nhỏ.

 

Trần Kỵ thu dọn thay cô cẩn thận.

 

Giống như là phấn khởi tùy ý mở quà xong, lại quý trọng bao bọc lại và dốc lòng cất giữ từng lớp một.

 

Vừa mặc, khóe môi vừa chứa nụ cười xấu xa không đứng đắn, thể xác và tinh thần thoải mái.

 

Chu Phù cố gắng nâng cánh tay nặng nề không có sức lực lên, đặt lên đầu vai anh, sau đó vươn ngón tay, đầu ngón tay chạm vào hai bên khóe môi người đàn ông, dùng chút sức lực cuối cùng kéo khóe môi kiêu ngạo của anh xuống: “Không được cười.”

 

“Ơ? Còn rất ngang ngược.” Nụ cười kia của Trần Kỵ bởi vì mấy chữ khàn khàn này của cô, càng thêm càn rỡ, “Trước khi chiếm hời còn nũng nịu kêu A Kỵ A Kỵ, sau khi ăn sạch sẽ em liền hung dữ như vậy sao?”

 

Chu Phù nhướng mi trừng anh, hoàn toàn quên đi sự dịu dàng và cẩu thả giữa hai người vừa rồi: “Ai ăn sạch sẽ chứ?”

 

Trần Kỵ thấp giọng cười: “Chẳng lẽ không phải em chủ động, chân thành mời anh tăng ca sao?”

 

Chu Phù: “…”

 

Cô nào ngờ được, anh lại tàn nhẫn như vậy.

 

Cô gái nhỏ tức giận véo anh vài cái, đôi mắt hạnh tràn ngập buồn ngủ liếc nhìn bên trong xe, kiên cường nói ra một câu tàn nhẫn cuối cùng: “Em thề, không bao giờ muốn ngồi chiếc xe này nữa!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-297.html.]

Không có mặt mũi ngồi, ngay cả ga ra này cô cũng không còn mặt mũi nào để đến nữa.

 

Cũng may là nhà mình, không có người ngoài, nếu không đời này cô cũng sẽ không bước lại vào nơi này nửa bước.

 

Trần Kỵ nghe lời này vào trong lỗ tai, lưu manh nhướng mày: “Cái này làm chán rồi à?”

 

Người đàn ông cố ý nhấn mạnh chữ “làm” kia rất nặng, Chu Phù không phân biệt được là chữ nào, chỉ cảm thấy cực kì ái muội, sau đó liền nghe anh không nhanh không chậm nói: “Vậy không sao, trong ga ra còn có nhiều như vậy, tùy em chọn, tùy em vui vẻ. Nếu nhìn thấy nơi này không có, em liền nói với anh, anh nhất định nhập kho cho vợ.”

 

Chu Phù: “…”

 

Cô trước kia thật không biết, Trần Kỵ không biết xấu hổ lại súc sinh như vậy.

 

Cuối cùng Chu Phù bị Trần Kỵ lập tức ôm về nhà.

 

Từ đêm nay, sau khi hai người nói rõ suy nghĩ của mình, Trần Kỵ cũng không cố ý ngăn cản và kháng cự việc cô muốn có con nữa, mà Chu Phù cũng không giống như lần trước quá quan trọng chuyện muốn có con. Hết thảy đều thuận theo tự nhiên, nhịp điệu cuộc sống của hai bên rất nhanh lại trở lại dáng vẻ không khác gì trước kia.

 

Cuối tháng, lão Dư nhận một dự án công trình ở thành phố bên cạnh.

 

Từ sau khi dự án từ đường cổ trấn lần trước kết thúc, mấy thành viên trong nhóm đã phát triển được mối quan hệ tốt. Sau khi Chu Gia Hân rời đi, bầu không khí cả nhóm liền càng lúc càng hòa hợp, mọi người phân công rõ ràng, am hiểu sở trường của mỗi người, hiệu suất phối hợp rất cao.

 

Cho nên mấy lần dự án lớn nhỏ sau đó, Trần Kỵ đều thuận theo ý nguyện của mọi người, họ được giao nhiệm vụ theo nhóm mặc định.

 

Lần này công trình ở thành phố bên cạnh đương nhiên cũng không ngoại lệ.

 

Lão Dư nhận được dự án, sau khi cùng Phương Hân thảo luận ngắn gọn vài phút, động tác lưu loát sắp xếp lại sách nhiệm vụ dự án, gửi vào trong nhóm thiết kế.

 

Sau đó ở trong nhóm nói:【Mọi người xem qua sách nhiệm vụ một chút, địa điểm của dự án này là ở thành phố bên cạnh, lái xe đi vòng ngoài đường cao tốc đi qua, khoảng hai tiếng nữa là có thể đến, nhưng diện tích căn cứ lớn hơn nhiều so với dự án trước đó. Cuộc nghiên cứu đầu tiên của chúng ta dự kiến sẽ mất một tuần hoặc lâu hơn, đi tới đi lui không tiện như vậy, vì vậy có thể phải dành thời gian để đi công tác, trước tiên nói với mọi người một tiếng.】

 

Làm kiến trúc, dường như mỗi một dự án trước khi bắt tay vào sắp xếp đều phải tới căn cứ làm điều tra nghiên cứu giai đoạn đầu, cho nên đi công tác với người của bộ phận thiết kế mà nói, coi như là chuyện thường như cơm bữa. Mọi người lúc trước đều từng có kinh nghiệm đi công tác, đối với thông báo này cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, rất nhanh liền bắt đầu báo danh trên group Wechat, xôn xao tỏ vẻ nhận được.

Loading...