Anh Luôn Ở Đây - Chương 296
Cập nhật lúc: 2025-03-04 20:04:45
Lượt xem: 6
Ngón tay Trần Kỵ dò tới cổ áo xung phong của mình, kéo khóa kéo xuống, sau đó mở rộng vạt áo, nghiêm túc ôm cô gái nhỏ gầy yếu vào trong ngực, động tác lưu loát ấn hệ thống sưởi trong xe, gió ấm từ từ thổi ra, một bên tay người đàn ông rất nhanh tìm kiếm bàn tay nhỏ bé của Chu Phù ở giữa thắt lưng anh, lòng bàn tay ấm áp rộng rãi trong nháy mắt nắm toàn bộ hai tay nhỏ của cô vào trong đó.
Mười ngón tay lạnh lẽo của Chu Phù nhanh chóng bị anh che lại ấm áp.
“Em xin lỗi…” Giọng nói rầu rĩ của Chu Phù từ lồng n.g.ự.c anh thốt ra.
Lưng người đàn ông cứng đờ trong chớp mắt, bàn tay to rất nhanh vuốt lên mái tóc rối bời của cô, tùy tiện xoa nhẹ hai lần: “Muốn em xin lỗi cái gì?”
“Em không nên nói không muốn nhìn thấy anh…” Chu Phù xấu hổ ngẩng đầu lên, ngay cả xin lỗi cũng chỉ trốn trong lòng anh che mắt lại.
“Chút chuyện không cần thiết.” Trần Kỵ nhếch môi cười khẽ một tiếng: “Anh đã từng nói với em, ở trước mặt anh, vĩnh viễn đừng nói hai từ xin lỗi và cảm ơn mà?”
Chu Phù yếu ớt véo bên hông anh, tay trói gà không chặt (*), véo người cũng không đau không ngứa, Trần Kỵ hừ cười một tiếng, chợt nghe cô yếu ớt nói: “Có thì có, nhưng mà… không phải em không nghe lời anh sao…”
(*) 手无缚鸡之力 (Tạm dịch: yếu quá không trói được gà): có nghĩa là bạn thậm chí không còn đủ sức để trói một con gà. Mô tả một cơ thể yếu đuối và ít sức lực.
Lần này thật khiến Trần Kỵ tức cười: “Đúng vậy, nhận thức của em về bản thân rất sâu sắc.”
Chu Phù: “…”
Thấy Trần Kỵ không nói gì, Chu Phù lại hỏi: “A Kỵ, chúng ta như vậy coi như huề rồi sao?”
“Không phải đều xem em sao?” Trần Kỵ véo má cô, “Anh không định cãi nhau với em.”
Chu Phù cong môi dưới, sức lực vòng quanh anh càng chặt hơn. Giờ phút này rốt cuộc chú ý tới bên tai không ngừng phát lại khúc đàn dương cầm, tầm mắt lập tức bị điện thoại vẫn sáng như cũ ở ghế phụ lái hấp dẫn: “Anh vừa rồi một mình ở đây làm gì thế?”
“Ngắm em.” Trần Kỵ trả lời vô cùng thẳng thắn.
“Hả?
Chu Phù đứng dậy, đưa tay lấy điện thoại của anh.
Cô điện thoại về nhìn, trên màn hình phát ra là đoạn ngắn lúc ấy trước khi cầu hôn trên sân khấu nhà hát âm nhạc, cô đánh đàn cho anh.
Hai má Chu Phù có chút nóng lên, cảm thấy mình chẳng có gì đặc biệt: “Anh đã trốn ra ngoài để bình tĩnh rồi, sao còn ngắm em… Cái này không thể bị em tức chết, còn làm sao bình tĩnh lại được chứ.”
Trần Kỵ dường như bị cô chọc trúng điểm cười, bả vai run rẩy: “Là không bình tĩnh lại được.”
Chu Phù áy náy phồng má.
“Thấy vậy phản ứng của anh hơi lớn.” Người đàn ông lưu manh bổ sung một câu.
Chu Phù nhất thời còn có chút mơ hồ: “?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-296.html.]
Cho đến khi cảm giác được nhiệt độ không thích hợp, cô mới cắn môi nện nắm đ.ấ.m lên vai anh.
Nụ cười của người đàn ông lại càng sâu.
Mọi nơi tối đen, tim Chu Phù đập nhanh: “Em suýt chút nữa cho rằng anh không có hứng thú với em nữa.”
Trần Kỵ nắm cằm cô: “Em cảm thấy có thể sao?”
Chu Phù hơi chớp mắt: “Vậy tại sao anh không hy vọng có em bé với em vậy? Hay là anh… Không thích trẻ con sao?
“Sao lại không thích chứ.” Người đàn ông khẽ thở dài, “Ngay cả tên anh cũng nghĩ kĩ rồi, nhưng anh không muốn em phải chịu đau khổ này.”
“Phải nôn, phải đau, anh không nỡ.”
Chu Phù không biết nên nói với anh như thế nào, bản thân cô cũng không sợ những thứ này, suy nghĩ một chút, dứt khoát chuyển đề tài, trên mặt nở nụ cười dịu dàng hỏi anh: “Anh nói ngay cả tên anh đều nghĩ kĩ rồi sao?”
“Ừm”
“Anh nghĩ lúc nào vậy? Sao chưa em từng nghe anh nhắc tới?” Chu Phù tò mò bám lên vai anh.
Trần Kỵ cụp mắt, nụ cười trong đáy mắt ẩn giấu trong bóng đêm: “Lúc ngồi cùng bàn với em thì anh đã nghĩ rồi”
Chu Phù: “…!”
“Anh thật không phải người…” Cô gái nhỏ không khỏi cảm thán, lại nhịn không được muốn biết, “Vậy anh nghĩ tên gì thế? Nói em nghe một chút đi.”
“Nếu là thằng nhóc thối thì gọi là Trần Thương Lục, nếu là con gái thì gọi là Chu Nam Tinh.” Trần Kỵ nói xong, lười biếng ôm cô dựa lưng vào ghế sau.
“Tại sao lại là hai cái tên này?” Chu Phù tò mò truy hỏi, “Nhưng cũng rất dễ nghe.”
“Thương Lục và Nam Tinh là hai vị thuốc Đông y hữu hiệu nhất, anh thường xuyên phải đi làm cho em.” Trần Kỵ cười nhớ lại, “Anh cảm thấy thuốc có thể chữa hết bệnh, phù hộ em không bị bệnh và không gặp tai họa.”
Mặt mày Chu Phù đau xót, hai tay ôm lấy cổ anh.”
Đuôi lông mày người đàn ông nhướng lên: “?”
Chu Phù nhỏ giọng nói: “A Kỵ, tăng ca đi…”
“Đừng nháo.” Trần Kỵ lười biếng nhếch khóe môi, “Xe này không có bao cao su ——”
“Thằng nhóc Thương Lục nói muốn ra ngoài sớm một chút để phù hộ em.” Cô khẽ nói.
Ánh mắt Trần Kỵ ảm đạm, nụ cười trong nháy mắt hóa thành sự tàn nhẫn nào đó.
Chiến thần màu đen GTR vẫn bò lổm ngổm như cũ trong bóng đêm đen kịt, nhưng không hề yên tĩnh.