Anh Luôn Ở Đây - Chương 294
Cập nhật lúc: 2025-03-04 20:04:21
Lượt xem: 8
Trần Kỵ dặn dò xong, xoay người đi thẳng đến cửa thang máy.
Cô Lỗ vểnh đuôi ra vào cửa phòng, ngửa đầu kêu meo meo vài tiếng với bóng lưng Trần Kỵ.
Tiếng kêu đã không còn giọng trẻ con ngày xưa, có vẻ tràn đầy năng lượng, giống như là đang chất vấn anh rằng đêm hôm khuya khoắt bỏ bà xã ở nhà, một mình ra ngoài thành thể thống gì.
Trần Kỵ ấn công tắc thang máy, trước khi đi vào, vẫn nhịn không được quay đầu nhìn về phía cửa nhà.
Chu Phù mặc váy ngủ, hai tay bám vào khung cửa thò đầu ra.
Mí mắt Trần Kỵ lười biếng nhấc lên: “Trở về phòng đi, bên ngoài lạnh.”
Chu Phù gật đầu, lúc nghe lời trở về còn có chút lưu luyến không rời.
Không nhớ rõ mấy phút trước, hai người còn cãi nhau túi bụi.
Cửa thang máy đinh một tiếng đóng lại, con số trên đỉnh rất nhanh hạ xuống tầng hầm.
Chu Phù đóng cửa phòng, một mình lẻ loi trở lại phòng khách, ngồi xuống sô pha.
Yên lặng ngồi ngốc một lát, thấy Cô Lỗ đảo quanh mắt cá chân, cô khom lưng ôm nó lên vuốt lông.
Rồi sau đó không có việc gì tìm việc đứng dậy đi về phía chậu thức ăn của Cô Lỗ, vốn định thêm chút thức ăn cho nó, lại thấy trong bát đã thêm chút lương thực vừa phải cho mèo.
Có lẽ sau bữa cơm tối, Trần Kỵ thêm vào.
Lúc này cô chuyển đổi mục tiêu, tầm mắt nhìn về phía chậu vệ sinh cho mèo của Cô Lỗ, đang muốn xúc sạch sẽ cho nó, kết quả lật qua lật lại mới phát hiện những thứ này Trần Kỵ cũng đều đã làm xong, toàn bộ chậu sạch sẽ, không có một chút cần cô quan tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-294.html.]
Chu Phù nhàm chán ôm Cô Lỗ trở lại sô pha, thất thần mở máy chiếu ra, tiện tay chiếu phim, tiếng bối cảnh ồn ào rất nhanh vang lên, âm thanh 3D vờn quanh phòng khách lớn như vậy, nhưng cô lại không hiểu sao cảm thấy toàn bộ căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Đổi lại thường ngày, cô hiếm khi có cơ hội ngồi một mình trên sô pha.
Mấy tháng đầu tiên khi hai người còn chưa xác định quan hệ, sức khỏe và tinh thần của Chu Phù vẫn chưa được điều dưỡng tốt, thời gian buổi tối thường xuyên ngủ không yên, mỗi lần ban đêm thức dậy đi vào nhà bếp uống nước, Trần Kỵ đều ở sô pha chờ cô, chờ cô từ nhà bếp uống nước xong đi ra, anh sẽ cố nén buồn ngủ, tìm chút chuyện để cho cô làm với mình, thật ra chẳng qua là g.i.ế.c thời gian với cô đêm khuya không ngủ được, không để cho cô quá mức nhàm chán.
Hai người từng chơi game trên chiếc sô pha này, một người từng xem phim, một người từng ăn h.i.ế.p Cô Lỗ, thậm chí còn trải qua cảm giác ngủ chung.
Trong trí nhớ, bất kể làm chuyện gì đều là hai người cùng nhau.
Sau khi chính thức ở bên nhau, dụ/c vọng chiếm hữu của Trần Kỵ đối với cô bắt đầu không kiêng nể gì.
Chỉ cần ở nhà, anh cũng rất ít khi để cô một mình.
Cô ngồi trên sô pha dùng điện thoại trò chuyện với Lăng Lộ Vũ và Hứa Tư Điềm, Trần Kỵ cũng muốn từ phía sau cô ôm người vào lòng mình, giống như không chú ý táy máy tay chân với cô, cảm giác tồn tại rất mạnh.
Mà giờ phút này, anh bất chợt mất tích, rõ ràng tự do không ít, Chu Phù lại cảm thấy khắp nơi không được tự nhiên.
Phim một chút cũng xem không vào, điện thoại lướt không mục đích hai lần cũng cảm thấy không thú vị, chuyển sang một số chương trình truyền hình nổi tiếng gần đây, rõ ràng bình thường khi có anh ở bên cạnh xem, cười ngây ngô cũng không ngừng. Giờ phút này mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm các ngôi sao chọc cười trên màn hình, từng người một gây khó dễ cho người xem, cô sửng sốt một chút cũng không nở nụ cười được.
Tẻ nhạt và vô vị.
Nói không muốn nhìn thấy anh, muốn một mình bình tĩnh lại chính là cô.
Giờ phút này bất kể làm chút chuyện gì, khắp nơi đều nhịn không được nghĩ đến anh, chơi cái gì cũng không hăng say, không có cách nào bình tĩnh cũng là cô.
Chu Phù cầm điện thoại, nhìn chằm chằm khung chat kia của Trần Kỵ, khống chế không được muốn gửi tin nhắn và gọi video cho anh, nhưng ngẫm lại lại cảm thấy có chút mất mặt.
Sau khi nhịn hai giây, Chu Phù thua trận.