Anh Luôn Ở Đây - Chương 293

Cập nhật lúc: 2025-03-04 11:57:20
Lượt xem: 12

Bản thân Chu Phù cũng không có gì lo lắng, chỉ là khó tránh khỏi đau lòng cho cô ấy, mà Trần Kỵ ngồi một bên im lặng, toàn bộ quá trình không nói một lời, lông mày nhịn không được nhíu chặt.

 

Buổi tối về đến nhà, Chu Phù tắm rửa xong, giống như thường ngày đỏ mặt đi tới bên cạnh Trần Kỵ, người đàn ông thay đổi thái độ, bỗng nhiên đối với việc này không có tích cực nữa.

 

Bàn tay to vu ốt ve gáy cô vài cái, dỗ dành nói: “Đêm nay tha cho em, nghỉ ngơi cho tốt đi.”

 

Chu Phù sửng sốt, chớp mắt, đưa tay véo mặt anh: “Sao vậy? Anh không thoải mái à?”

 

“Không có.” Trần Kỵ nở  nụ cười ủ rũ, “Lúc nào cũng khiến em khóc, ít nhiều cũng có lúc lương tâm phát hiện.”

 

Chu Phù yếu ớt trừng anh một cái: “Bây giờ lương tâm mới phát hiện, có thể đã quá muộn không.”

 

Cũng không tính là muộn, ít nhất còn chưa để cho cô mang thai.

 

Chỉ là liên tiếp vài ngày trôi qua, Chu Phù dần dần phát hiện không đúng lắm.

 

Số lần hai người giao lưu sâu sắc so với lúc trước ít hơn một chút không nói, mỗi lần đến giây phút cuối cùng, anh đều nghiêm khắc thực hiện biện pháp.

 

Vốn tưởng rằng anh nhất thời quên mất chuyện chuẩn bị mang thai, Chu Phù cũng không để ý, nhưng sau khi nhắc nhở rất nhiều ngày cũng không có kết quả, cô gái nhỏ ít nhiều liền nghi hoặc.

 

Buổi tối hôm đó, cô thật sự không nhịn được, liếc nhìn Trần Kỵ hỏi: “Anh có phải không muốn có con với em không…?”

 

Vốn tưởng rằng Trần Kỵ sẽ trả lời cô “Sao có thể, sao anh có thể không muốn có con với em chứ.” Lời dỗ dành này cô dễ nghe.

 

Nhưng không ngờ sau khi người đàn ông im lặng vài giây, lại mở miệng nói: “Anh cảm thấy chuyện này không vội lắm.”

 

Chu Phù chớp mắt: “Cái gì, anh có ý gì?”

 

“Em còn nhỏ, bản thân còn chưa chơi đủ, chúng ta lại còn trẻ, cần trẻ con gấp như vậy làm gì?” Giọng nói của Trần Kỵ hết sức nghiêm túc, “Hơn nữa, anh cảm thấy trẻ con đối với chúng ta mà nói, cũng không tính là cần thiết, anh không cảm thấy một cuộc hôn nhân hoàn chỉnh nhất định cần phải có con.”

 

Chu Phù nắm chặt lòng bàn tay, uất ức bất chợt xông lên đầu: “Nhưng không phải chúng ta đã nói rồi sao?”

 

Trần Kỵ khẽ vuốt má cô: “Anh cảm thấy chuyện này chúng ta có thể suy nghĩ kĩ càng.”

 

“Trần Kỵ!” Cô gái nhỏ nhíu mày, há miệng mấy lần, không biết có nên nói ra lời này hay không, suy nghĩ một chút, cô lại nhịn không được, “Anh có phải… Không thích em lắm… Cho nên không muốn có quá nhiều ràng buộc với em không…”

 

Chu Phù vừa nói ra lời này, vẻ mặt người đàn ông cũng khó coi: “Em có biết em đang nói gì không?”

 

Hai người trước đây ở bên nhau chưa từng cãi nhau. Thời gian lâu, tính tình Chu Phù được anh nuông chiều càng thêm nhõng nhẽo, giọng điệu hơi nặng nề cô không nghe được, biểu cảm hơi trầm một chút cũng không thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-293.html.]

 

Thấy thế, uất ức trong lòng trong nháy mắt đạt tới đỉnh điểm, cô gái nhỏ xoay người xuống giường, xỏ dép lê rồi giả bộ muốn đi ra ngoài phòng.

 

Trần Kỵ không chút suy nghĩ, lập tức đuổi theo, cầm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, giọng nói mang theo chút nghiêm túc: “Đêm hôm khuya khoắt, em đi đâu?”

 

Lúc này trong lòng Chu Phù kìm nén bực bội, giận dỗi nói: “Không muốn gặp anh, em muốn ra ngoài bình tĩnh một chút.”

 

Đầu lưỡi Trần Kỵ đẩy đẩy gò má, đường cong cằm căng lên: “Trở về cho anh.”

 

Chu Phù bĩu môi, không ngẩng đầu.

 

“Muốn cút cũng là anh cút đi, ai nói với em rằng cãi nhau muốn em ra ngoài bình tĩnh chứ?”

 

“Hả?” Chu Phù nhất thời không kịp phản ứng, uất ức ngước mắt nhìn anh.

 

Chỉ thấy Trần Kỵ nhẹ nhàng buông cổ tay cô ra, tiện tay cầm một chiếc áo khoác lên người, giả bộ muốn ra ngoài.

 

Lần này đổi lại là Chu Phù luống cuống: “Anh, anh muốn đi đâu?”

 

“Không phải em muốn bình tĩnh sao? Không muốn nhìn thấy anh, vậy anh cút ra ngoài một lát.” Người đàn ông đứng ở ngoài cửa, nhịn không được dặn dò, “Tự ở nhà đi, cô gái nhỏ đừng chạy loạn một mình, có nghe thấy không.”

 

Chu Phù mơ màng gật đầu, thấy anh thật muốn xoay người đi, lại nhỏ giọng hỏi: “Vậy anh muốn rời nhà trốn đi sao?”

 

Trần Kỵ thẳng thắn “Ừm” một tiếng.

 

Chu Phù tiến lên một bước: “Vậy anh bỏ nhà đi đâu?”

 

“Đi ga ra ngầm một lát.”

 

Chu Phù “Ồ” một tiếng: “Vậy anh còn quay lại không?”

 

“Nhiều nhất một tiếng chắc chắn sẽ trở lại.”

 

Chu Phù cắ n môi, lại hỏi: “Vậy… Anh muốn mang t.h.u.ố.c lá hay rượu gì đó đi không…”

 

“Không cần đâu.” Trần Kỵ nói, “Anh bỏ hết rồi.”

 

“Có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh, bình tĩnh xong anh sẽ lên, không được lén khóc, có nghe thấy không?”

 

Chu Phù: “Dạ…”

Loading...